“Nhắc lại mới nhớ, mấy lần trong bí cảnh trước đây, nếu không có sư huynh chúng ta lòng dạ bồ tát ra tay tương trợ, hắn đã sớm xanh cỏ, thành bữa điểm tâm cho yêu thú rồi còn đâu?”
“Vậy mà còn dám vu oan ngược lại, mặt dày không biết xấu hổ! Đúng là lấy oán báo ân, lòng lang dạ sói!”
Những lời châm chọc kiêu ngạo, cay nghiệt ấy như từng mũi kim châm thẳng vào tai phe cánh của Tạ Thầm, khiến bọn họ giận sôi máu, nắm tay siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc.
Ai nấy đều phải nghiến răng ken két, nhưng vẫn phải nhịn nhục nghĩ “quân tử báo thù, mười năm chưa muộn”.
Trong thâm tâm họ, ai cũng hiểu rõ một sự thật hiển nhiên — tiểu sư đệ của họ chỉ thua thiệt ở chỗ thời gian tu luyện còn quá ngắn mà thôi.
Phải biết rằng, với tư chất nghịch thiên thuộc hàng “yêu nghiệt”, Tạ Thầm nhập môn chưa đầy một năm đã đạt tới cảnh giới mà người thường phải mất tám năm, mười năm cày cuốc cật lực mới với tới. Cái tốc độ tu luyện này, nói ra chỉ khiến người ta hộc máu vì ghen tị.
Họ tin chắc như đinh đóng cột rằng, chỉ cần cho Tạ sư đệ thêm nửa năm, à không, chỉ cần một năm thôi, để y có thời gian ổn định lại căn cơ vững chắc, hấp thụ hết linh khí, thì đến lúc đó, Doãn Huyền Lâm liệu có còn là đối thủ? E rằng lúc ấy, kẻ phải nằm đo ván trên lôi đài sẽ chẳng phải tiểu sư đệ của họ đâu!
Nào ngờ, bên trong không có lấy một cọng linh thảo hay một viên linh thạch, chỉ có một tờ giấy da dê, trên đó vẽ nguệch ngoạc hình một đám người mặt mày ngây ngô đang khóc lóc, bên dưới còn có dòng chữ ký đầy khiêu khích: “Sư huynh của ngươi đã đến đây.”
Đỉnh điểm của sự ức hiếp phải kể đến lần họ vất vả tìm được cây Xích Diễm Chu Quả, một loại linh quả trăm năm mới kết trái, có thể tăng cường tu vi hỏa linh căn. Cả nhóm nín thở rón rén tiến lại gần, chỉ để rồi chết lặng khi thấy một tên tiểu đệ của Doãn Huyền Lâm đang ngồi vắt vẻo trên cành cây, miệng nhai nhồm nhoàm trái Chu Quả cuối cùng, nước quả đỏ tươi chảy cả xuống cằm, vẫy tay cười hì hì:
“Ây da, các vị sư huynh, đến muộn rồi nha!”
Nhiều chuyện như thế cứ lặp đi lặp lại, khiến ai nấy trong phe Tạ Thầm đều tức đến bảy lỗ tai bốc khói, hận không thể lột da uống máu cái tên Doãn Huyền Lâm kia.
Sự phẫn uất tích tụ lâu ngày đã biến thành động lực tu luyện.
Thậm chí, nhiều vị huynh đệ còn tức khí vẽ một bức chân dung của Doãn Huyền Lâm, treo ngay ngắn trong phòng. Mỗi ngày trước khi tu luyện đều nhìn vào đó, lấy động lực “nằm gai nếm mật”, thề có ngày phải khiến hắn trả giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)