Nửa tiếng sau.
Thành Nam, nhà kho bỏ hoang.
Lã Mậu nhìn Bạch Tiêu Tiêu mặc váy trắng ngồi xổm trên mặt đất, tay cầm một cành cây dài, vẽ gì đó lên trên mặt đất.
Cành cây vẽ lên tro bụi trên mặt đất, để hại hai hình vẽ như mặt đồng hồ.
- Lã Mậu, vì sao anh thích bom?
Xem ra Bạch Tiêu Tiêu hơi mệt mỏi, cô ta ném cành cây trong tay xuống, đứng dậy phủi bụi trên người.
Lã Mậu cúi đầu nhìn cô ta, so với lúc trước bị thẩm vấn, tóc đầu cua của anh ta đã dài hơn một chút:
- Tôi thích nhìn bộ dạng người ta bị nổ bùm trên trời, rất đẹp.
- Giống như cha dượng anh sao?
Khóe miệng Lã Mậu cứng đờ, một lúc lâu sau, sắc mặt anh ta khôi phục như thường, cằm hất về phía ghế dựa trong phòng:
- Chỉ có một mình cô giúp thầy, là muốn đòi chết.
Khi Lã Mậu nói chuyện, dùng dây thừng trói Bạch Tiêu Tiêu trên ghế, anh ta trói rất chặt, thế nên hô hấp của Bạch Tiêu Tiêu cũng bắt đầu trở nên khó khăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)