- Chu Vũ tự xưng là người trừng trị ngoài vòng pháp luật, anh ta cho rằng người mình sát hại, trừng trị đều có tội, anh ta có nguyên tắc nghiêm khắc của mình…
Tần Cận Bắc nhìn Chu Dật, trong đáy mắt lóe lên ánh sáng âm u:
- Anh ta không giết Lâm Giai Giai và Trâu Sư Kiệt, vì hai người kia không trực tiếp làm hại sinh mệnh người khác.
- Chu Vũ giữ vững nguyên tắc của mình, nhưng anh khác anh ta, từ ngày anh bắt đầu giết Hàn Viễn, anh đã phá vỡ nguyên tắc quan trọng nhất của Chu Vũ.
Hàn Viễn không trực tiếp làm hại tính mạng người khác, nhưng Chu Dật không chỉ giết Hàn Viễn, còn thay thế thân phận của anh ta.
Sau đó Chu Dật giết chết Nguyễn Thiệu Lăng, là vì con đường báo thù của anh ta, muốn không có một chút sơ hở, nghiệm chứng lời Tần Cận Bắc lần nữa.
Đến cuối cùng, giống như hòa vào làm một với mặt nạ mỉm cười trên mặt anh ta.
Gió gào rít xuyên qua cửa sổ vào, làm khe hở của cửa sổ càng to hơn.
Không biết trôi qua bao lâu, Chu Dật lấy lại tinh thần, hình như trong mắt anh ta có thêm vài thứ, lại làm người ta không nhận rõ rốt cuộc là hoàn toàn điên cuồng, hay là lý trí hiểu rõ toàn bộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)