Tháng mười ở thành phố Nam Giang, liên tiếp mấy ngày sương mù, ngày hôm sau rốt cuộc cũng nghênh đón một ngày trời sang khi trong, một ngày tốt lành.
Trong phòng họp, Hàn Vệ Nghiệp ngồi ở chỗi đó, trong tay là một cái bình gốm cổ.
- Cũng không phải dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm, mù quáng thể hiện cái gì.
Mỗi khi như lúc này, Thẩm Toán sẽ khinh thường trả lười:
- Cậu thì biết cái gì, đây là nâng cao tố chất lão đồng chí, thời thười khắc cũng không thể buông lỏng mình.
- Công tác phá án và bắt giam của bản hành giết người trước, phi thường thành công, tất cả mọi người đã vất vả rồi.
Hàn Vệ Nghiệp nhìn mọi người, giọng điệu phấn chấn, thanh thanh giọng tiếp tục nói:
- Nhưng mà, vụ án giết người này vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt.
Hàn Vệ Nghiệp nói tới đây, tạm dừng một chút, tầm mắt đảo qua năm người khác ở đây.
Vụ án này, hoàn toàn chính xác là chưa thực sự kết thúc.
Vụ án giết người liên hoàn bôn năm trước, hung thủ lấy danh nghĩa của bốn kị sỹ Thiên Khải để giết người, “trừng phạt” người có tội, trong đó, vụ án dưới danh nghĩa kị sĩ thứ nhất và kị sĩ thứ hai đã xảy ra.
Bốn năm trước vào nagỳ 23 tháng 7, tổ chuyên án bắt đầu triển khai hành động, kết quả là hy sinh hai tổ viên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)