Chiếc Audi màu trắng từ một ngõ hẽm mang phong cách cổ xưa uốn lượn đi ra, qua thật lâu, cuối cùng mới dừng lại một địa phương mà Nam Mộc cảm thấy quen mắt.
Vẫn là những ngôi nhà cổ được xây bằng gạch đỏ, những ngọn đèn nhìn như cũ kĩ, nhìn thực khác người, nhưng nó làm nổi bật lên gạch đỏ tường trắng, có một phong vị khác.
Ngay trước khi lên xe, Nam Mộc nghe Lục Kì nhận một cuộc điện thoại. Câu cuối cùng trước khi gác máy là:
- Tam ca, em đi cùng cô ấy.
Cô đại khái liền hiểu trường hợp hôm nay là như thế nào.
Trước đó Tần Cận Bắc có từng nói qua, gần đây muốn cùng các anh em tụ họp một chút, vừa lúc hôm nay bản án của viện mồ côi kết thúc, cho nên tụ họp, hẳn là vào hôm nay.
Lục Kì mang theo Nam Mộc cùng đi, xe nhẹ nhàng theo đường quen một đường đi vào trong, qua hai lần rẻ, cuối cùng cũng dừng lại, tiếp đấy anh đưa tay đẩy cửa đi vào một phòng bao.
- Tứ tẩu tới rồi, tứ ca, anh cũng không giới thiệu….
Người đàn ông khuôn mặt chữ quốc vừa mở miệng, liền bị bàn tay của người đàn ông bộ dạng thanh tú đập một phát vào sau lưng.
- Ngươi muốn chết, không có mắt nhìn người à.
Người đàn ông bộ dạng thanh tú liếc mắt qua Tần Cận Bắc ra ý một cái, sau đó đứng dậy, đi về phía Lục Kì và Nam Mộc, thái độ mười phần thân thiện.
- Chị dâu, tên của tôi là Trương Dụ, gọi tôi…….
- Gọi anh ta là Hồng Tửu là được, hai cái tên Trương Dụ và Hồng Tửu cũng như nhau, đây là cách gọi khi đùa dỡn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)