Diệp Cửu Cửu cười nói: "Không sao đâu ạ, chuyện nhỏ thôi mà."
"Bà chủ, thực sự rất cảm ơn cô." Mẹ của cậu bé mập mạp lại lên tiếng: "Chúng tôi tìm gần hai tiếng đồng hồ, cứ tưởng là... May mà cô đã giúp giữ bọn trẻ lại và báo tin, thực sự cảm ơn cô nhiều lắm."
Diệp Cửu Cửu nhìn ba đứa trẻ ăn no căng bụng. Không phải cô giữ chân bọn trẻ, mà là nồi cháo cua thơm ngon đã níu chân chúng lại: "Bọn trẻ bình an là tốt rồi ạ."
"Tìm được trẻ là tốt rồi." Viên cảnh sát nhắc nhở: "Trẻ con còn nhỏ, sau này các anh chị cũng phải cẩn thận hơn, không phải lúc nào cũng may mắn gặp được người tốt giúp đỡ đâu."
Cảnh sát xác nhận không có vấn đề gì rồi rời đi. Mấy vị phụ huynh lấy phong bao ra muốn đưa cho Diệp Cửu Cửu: "Bà chủ, hôm nay thực sự rất cảm ơn cô, chút lòng thành..."
Diệp Cửu Cửu chỉ vào cái bát rỗng trên bàn: "Hôm nay nấu hết sạch rồi."
Ba mẹ cậu bé nhìn cái bát rỗng trơn, xấu hổ vô cùng, cảm thấy thật mất mặt. Họ vội xin lỗi Diệp Cửu Cửu rồi bế thốc đứa nhỏ lên chuẩn bị về: "Về nhà rồi biết tay ba mẹ."
Cậu bé mập mạp hoàn toàn không sợ bị đòn, còn ngoái lại hỏi với: "Vậy mai còn không chị? Nếu có thì mai em lại đến nhé!"
Hai đứa trẻ kia cũng phụ họa theo: "Mai em cũng đến!"
Ba mẹ chúng tức mình vỗ vào mông mỗi đứa một cái, đau đến mức chúng kêu oai oái.
Diệp Cửu Cửu nhìn theo cũng thấy đau thay, vừa thương vừa buồn cười. Mấy đứa trẻ này thật là...
Cô nhìn con hẻm vắng vẻ trở lại, sau đó đóng cửa tiệm, thu dọn bát đũa mang vào bếp rửa sạch sẽ. Tiếp đó cô bắt tay vào dọn dẹp lại nhà hàng và phòng ở phía sau. Từ khi bà nội bị bệnh đến nay không ai quét tước, trong nhà đã phủ một lớp bụi dày.
Cô dọn dẹp từ trong ra ngoài một lượt, đến khi xong việc thì trời đã ngả về chiều. Diệp Cửu Cửu vừa xoa thắt lưng đau nhức vừa chậm rãi đi về phía bếp. Bốn con cua xanh trong bồn rửa bị bỏ quên cả ngày đã sắp thoi thóp rồi.
Diệp Cửu Cửu cầm con cua xanh lên ngửi, theo kinh nghiệm của cô, nó vẫn còn dùng được nhưng chắc chắn độ tươi ngon đã giảm đi nhiều so với lúc sáng. "Bỏ đi thì phí quá, hay là làm một đĩa cua xào cay vậy."
Cô bước ra luống hoa sát tường rào, nơi trồng đủ loại hành lá, rau mùi, bạc hà, tía tô, húng quế và ớt... Tất cả đều xanh mướt một màu. Đây vốn là khoảnh vườn nhỏ bà ngoại tự tay chăm bón để tiện hái vào nêm nếm mỗi khi nấu nướng. Cô hái một ít rồi quay vào bếp bắt đầu công đoạn sơ chế.
Chuẩn bị xong xuôi, cô bắt tay vào xào cua. Dầu trong chảo vừa nóng tới, cô liền trút gừng, tỏi và ớt khô đã băm nhỏ vào, thêm chút nước sốt cay do chính tay cô đặc chế. Loại sốt này hoàn toàn không có chất phụ gia, mùi vị thơm nồng và đậm đà hơn hẳn các loại bán ngoài chợ.
Khi mùi thơm đã dậy lên, cô cho cua đã chặt miếng vào, tay cầm cán chảo lắc nhẹ để đảo đều. Đợi đến lúc từng miếng cua được bao phủ bởi lớp sốt óng ánh, cô thêm chút nước rồi đun nhỏ lửa trong vài phút. Khi vỏ cua chuyển hẳn sang màu đỏ rực, hương thơm ngào ngạt tỏa lan, cô rắc thêm nắm rau mùi rồi tắt bếp, múc ra đĩa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







