Diệp Cửu Cửu không thường ở nhà, cộng thêm người thuê trọ xung quanh thay đổi liên tục nên cô không quen mặt những đứa trẻ này. Vì vậy cô cố ý dỗ dành để hỏi thông tin gia đình.
"Ở bên trong kia kìa." Cậu bé mập mạp chỉ tay về phía sau cửa hàng: "Tòa nhà cao tầng bên kia ấy ạ."
"Các em đi vòng qua đây bằng cách nào?" Bên kia không còn thuộc phạm vi phố cổ nữa. Diệp Cửu Cửu không ngờ bọn trẻ lại chạy xa đến vậy, lỡ gặp phải kẻ xấu thì làm sao? "Có nhớ số điện thoại của ba mẹ không?"
"Chúng em chơi ở bên ngoài, ngửi thấy mùi thơm nên chạy tới." Cậu bé mập mạp tâm trí vẫn chỉ để vào nồi cháo cua thơm lừng, lắc đầu rồi nói với Diệp Cửu Cửu bằng giọng ngọng nghịu: "Chúng em nói rồi đấy, chị phải cho chúng em ăn, không được nói điêu đâu."
Cô bé tết tóc đuôi sam gật đầu đồng tình: "Nói điêu là chó con."
Một cậu bé khác mặc quần yếm nháy mắt tinh nghịch: "Chị ơi, chị có muốn biến thành chó con không?"
"... Chị có nói là không cho đâu." Diệp Cửu Cửu không ngờ mấy đứa trẻ này lại lanh lợi như vậy. Cô đã thử cháo cua, xác nhận không có vấn đề gì, có thể cho trẻ con ăn: "Các em ngồi ngoan nhé, chị đi lấy bát." Cô vừa nói vừa quay vào bếp, đồng thời tranh thủ báo cảnh sát.
"Hì hì." Ba đứa trẻ bưng bát sứ trắng nhỏ cúi đầu ăn. Vừa ăn một miếng đã bị hương vị cháo cua mềm mại thơm ngon chinh phục, đứa nào đứa nấy đều lộ vẻ mặt say mê: "Oa, cái này ngon quá đi."
Cô bé tóc bím gật đầu: "Ngon thật ạ."
"Đây là món cháo ngon nhất mà em từng ăn." Cậu bé mập mạp cũng gật gù: "Chỉ là hơi ít." Cậu bé vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình: "Em còn có thể ăn thêm một bát nữa."
Diệp Cửu Cửu nhìn cái bụng phệ phập phồng theo nhịp thở của cậu bé, trông như quả bóng sắp xì hơi khiến người ta chỉ muốn chọc vào một cái. Cô nhướng mày cười, lại múc thêm cho cậu bé một bát: "Ăn đi."
Diệp Cửu Cửu cũng tự múc cho mình một bát. Cháo cua mềm mịn, vị ngon khó cưỡng khiến người ta ăn mãi không muốn dừng, chẳng mấy chốc cả nồi cháo đã hết sạch.
Ăn xong, ba đứa trẻ hài lòng ợ một cái. Đang lúc lau miệng thì cảnh sát dẫn theo phụ huynh tìm đến nơi.
Tìm con mãi không thấy, các phụ huynh vừa ập vào đã ôm chầm lấy con mình mà khóc: "Lạc Lạc, sao con lại chạy xa như vậy? Dọa mẹ chết khiếp rồi."
Cậu bé mập mạp tên Lạc Lạc ợ một cái, đưa cái bát sứ trắng rỗng tuếch cho mẹ xem: "Mẹ đến muộn rồi, bọn con vừa được ăn cháo cua siêu ngon luôn."
Cô bé nhỏ nhắn cũng dựa vào vai mẹ mình thủ thỉ: "Mẹ ơi, cháo ngon lắm, con ăn hết hai bát liền."
"Kiều Kiều, con ăn hết hai bát thật sao?" Mẹ cô bé không tin lắm, con gái mình vốn rất kén ăn, sao có thể ăn nhiều như vậy được?
Cô bé gật đầu chắc nịch: "Ngon lắm ạ."
Các phụ huynh ôm con giải thích tình hình, sau khi hiểu rõ sự việc thì rối rít cảm ơn Diệp Cửu Cửu: "Cảm ơn bà chủ đã báo cảnh sát, chúng tôi tìm quanh khu phố mãi mà không thấy, không ngờ bọn trẻ lại chạy xa đến thế này."
Hóa ra ba đứa trẻ là bạn cùng lớp mẫu giáo, thường rủ nhau ra chơi ở cầu trượt gần khu phố. Nhân lúc người lớn không để ý, chúng rủ nhau chạy đi mua kem, kết quả đi nhầm đường lạc vào tận hẻm Hoa Lê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

