Dương Chấn Vinh sờ sờ cái gáy, ậm ừ nói: “Chúng ta đều là hàng xóm, quan tâm lẫn nhau là chuyện hiển nhiên. Hai người vừa mới dọn vào đây, hẳn là rất vội.”
Dương Chấn Vinh luôn cảm thấy đồ ăn đặt ở trong phòng này rất nhanh bị lạnh, liền cầm muỗng ở trên bàn múc ra hai chén, nói: “Hai người mau ăn đi, đừng để bị nguội.”
Đoàn Đoàn thật sự đã đói lả, cậu bé đặt ly nước lạnh tới trước mặt Dương Chấn Vinh, sau đó nuốt nước miếng đưa một chén đẩy đến chỗ Phó Vãn, hai mắt đầy trông mong nhìn cô: “Mẹ vất vả, mẹ ăn trước.”
Phó Vãn cười lắc đầu, ý bảo Đoàn Đoàn cứ ăn, cô không đói.
Cô bé đòi ăn chân giò hun khói cơm chiên trứng, đợi anh ta chiên xong, con gái lại ngủ rồi, không khiến anh ta bớt lo chút nào.
Phó Vãn bỗng nhiên mở miệng, như là tán chuyện việc nhà linh tinh: “Anh chủ nhà, nghe nói anh kiếm sống bằng nghề bán thịt heo?”
“Cái gì mà anh chủ nhà, trực tiếp kêu tôi anh Dương là được.” Dương Chấn Vinh lại nở nụ cười, hàm hậu nói: “Đúng vậy, tôi bán thức ăn ở trong khu chợ cạnh tiểu khu này, ha ha ha, này cũng không phải công việc có thể diện gì. Có điều thịt vào buổi sáng là mới mẻ nhất, nếu hai người muốn ăn cái gì cứ nói với tôi, tôi giúp hai người giữ lại.”
Phó Vãn lại nói cảm ơn.
Dương Chấn Vinh dùng ánh mắt bình tĩnh rồi lại ôn nhu mà nhìn Đoàn Đoàn, anh ta nghĩ đến bọn họ là cô nhi quả phụ, bỗng nhiên có chút xúc động bật thốt lên: “Về sau nếu có việc cần hỗ trợ, cứ việc nói với tôi, tôi có thể giúp thì nhất định sẽ không chối từ.”
Dứt lời, hán tử trung thực Dương Chấn Vinh lại cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Phó Vãn nhìn anh ta một cái, nói: “Vậy phiền toái anh Dương giúp tôi mở một quán mỹ thực ạ.”
Hệ thống mỹ thực: [….??]
Không phải… Nó nhớ rõ, đây là nhiệm vụ sơ cấp của ký chủ mà? Cô đi tìm người khác giúp sao??? Cô như vậy cũng được sao ???
Trong miệng Đoàn Đoàn vẫn còn cơm chiên trứng, cậu bé ngây ngốc nâng đầu lên nhìn Phó Vãn.
Dương Chấn Vinh cũng ngây ngẩn cả người.
Này… Nói một cách quen thuộc như vậy sao?
Dương Chấn Vinh vẫn luôn cho rằng Phó Vãn là một cô gái tâm cao khí ngạo, không nghĩ tới cô còn thuận theo trực tiếp nhờ anh ta hỗ trợ, nhìn biểu tình của Phó Vãn giống như không phải nói giỡn.
Chuẩn bị một quán mỹ thực, đây không phải là chuyện nhỏ đâu.
Dương Chấn Vinh đột nhiên hỏi: “Cô tính toán mở tiệm ăn vặt đêm khuya hả?”
Dương Chấn Vinh vốn tưởng rằng Phó Vãn là người công tác trong công ty nào đó, không nghĩ tới cô cũng giống anh ta, đều là làm cu li cho người.
Thấy Phó Vãn gật đầu, Dương Chấn Vinh nhìn quanh nhà này ngoại trừ đồ dùng do anh ta thân là chủ nhà đặt mua cho thì cũng không thấy nhiều thêm thứ gì, nói vậy hai mẹ con thực sự gặp phải khó khăn, lúc này mới không có cách nào khác đành nhờ người giúp đỡ.
Trong lòng Dương Chấn Vinh mềm nhũn, lập tức nói: “Được, chờ lát nữa tôi đi hỏi mấy người bạn ở chợ bán thức ăn của tôi, bọn họ hẳn là biết chỗ mở quán ăn vặt.”
Phó Vãn treo lên nụ cười công nghiệp: “Dương đại ca yên tâm, tôi sẽ không lấy không của anh.”
Người của Thiên cực Huyền môn chú trọng nhất là nhân quả, hôm nay cô nhận ân tình của anh ta, ngày sau nhất định phải trả lại cho đủ.
Phó Vãn hơi nheo mắt, quanh thân anh trai chủ nhà này mang theo chút sát khí, mấy ngày gần đây tất sẽ gặp khó khăn.
Giải quyết khó khăn cho anh ta, triệt tiêu ân tình hôm nay, nhân quả hoá giải thì sẽ không ai thiếu nợ ai.
Gò má Dương Chấn Vinh nóng lên, anh ta đang muốn bày ra bộ dáng “hàng xóm hỗ trợ lẫn nhau” làm lí do thoái thác thì điện thoại di động trong túi bỗng vang lên.
Anh ta nhìn thấy là con gái liền bấm vào nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh mềm mại còn mang chút buồn ngủ của cô gái nhỏ: “Ba ba, ba đi đâu rồi? Đoá Đoá đói bụng.”
Dương Chấn Vinh vừa nghe thấy lời này, lập tức đứng dậy: “Ba ba đang làm khách ở nhà dì hàng xóm, bây giờ về ngay đây.”
Dương Chấn Vinh nhanh chóng cáo biệt cùng hai người Phó vãn rồi ra ngoài.
Phó Vãn nhìn bóng dáng khuất dần của Dương Chấn Vinh, cô bấm bấm đốt ngón tay.
Dương Chấn Vinh, năm nay 28 tuổi, đã ly dị, có một đứa con gái 5 tuổi, làm nghề bán thịt heo, ngôi nhà phá bỏ phân chia thành ba phòng, trong đó hai phòng cho thuê.
Hôn nhân của anh ta nhấp nhô, thời trẻ tảo hôn, vợ cũ ghét bỏ anh ta bán thịt heo vừa không có thể diện vừa không kiếm được nhiều tiền nên đòi ly hôn, cũng may sau này cuộc sống của anh ta dần dần ổn định hơn.
“Mẹ…”
Phó Vãn thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Đoàn Đoàn vì ăn cơm chiên mà khô hết môi, đứng dậy rót cho cậu bé chén nước.
Mặt mày Đoàn Đoàn tức khắc cong lên, đôi chân do ngồi trên ghế mà không chạm đất không nhịn được mà đung đưa trước sau vì quá vui sướng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










