Sắc mặt Phó Vãn chính đáng mà chất vấn: “Trói định tôi ba ngày, vì sao đến một nhiệm vụ cũng chưa tuyên bố?”
Hệ thống mỹ thực: […]
Ngay sau đó, việc cưỡng chế cởi trói bị Phó Vãn huỷ bỏ.
Hệ thống mỹ thực nhìn tư thái “từ giờ trở đi sẽ mười phần phối hợp của Phó Vãn”, quá đỗi vui mừng.
Quả thực là khổ tận cam lai!
Căn cứ vào cốt truyện nguyên bản, ba của Phó Vãn chính là một thế hệ đầu bếp, gien ưu tú có lẽ sẽ được di truyền chăng?
Hệ thống mỹ thực nhìn Phó Vãn, nhìn thế nào cũng cảm thấy cô chắc chắn là một người giỏi nấu ăn, tâm tình nó mới nãy còn vô cùng uể oải trong nháy mắt đã mãn huyết sống lại.
Hệ thống mỹ thực hưng phấn kêu lên: [Đinh, chúc mừng kí chủ kích hoạt nhiệm vụ mỹ thực cho người mới, nhiệm vụ khen thưởng: tuỳ ý chọn nguyên liệu nấu ăn 5 sao, thời gian cần hoàn thành nhiệm vụ: trong vòng 5 ngày.]
Hệ thống mỹ thực cũng rầu thúi ruột, ký chủ dùng quỹ mua sắm nó chuẩn bị cho người mới thuê nhà hết rồi, làm gì còn đủ tiền mà mua nguyên liệu nấu ăn? Chỉ có thể mang nguyên liệu nấu ăn ra làm khen thưởng cho nhiệm vụ sơ cấp mà thôi.
Muốn mở quán mỹ thực không phải chuyện dễ, trừ bỏ các loại nguyên liệu nấu ăn, gia vị, còn cần các thiết bị như nồi niêu, bếp lò, thậm chí là bàn ghế, còn phải xác định vị trí của quầy hàng.
Thời gian năm ngày, tính ra cũng khá gấp.
Phó Vãn bình tĩnh đáp: “Đã biết.”
“Mẹ, sao mẹ không nói gì vậy?” Âm thanh mềm mại đánh gãy suy nghĩ của Phó Vãn, cánh tay nhỏ như củ sen của Đoàn Đoàn che lại bụng của mình, đỏ mặt xấu hổ nhìn Phó Vãn.
Phó Vãn hoàn hồn, duỗi tay cầm lấy ly nước trong tay của Đoàn Đoàn để lên bàn, kéo cậu bé đi ra khỏi phòng bếp trống rỗng.
Phó Vãn: “Đói bụng thì ăn cơm.”
Khuôn mặt nhỏ của Đoàn Đoàn tràn ngập mê hoặc, trong phòng bếp rỗng đến mức con gián còn không thèm ghé thăm, cậu bé vừa mới xem qua bên trong không có cái gì có thể ăn được.
Hệ thống mỹ thực không còn trạng thái khóc chít chít như vừa nãy nữa, nó vô cùng hưng phấn kêu lên: [Ký chủ sẽ chuẩn bị bữa tối đầu tiên cho bảo bảo sao? Thật là tình thương vĩ đại của mẹ!]
Phó Vãn lại ngồi xuống sô pha: “Đoàn Đoàn, đi mở cửa.”
Đoàn Đoàn không hiểu rõ lắm, nhưng cậu bé vẫn ngoan ngoãn đi mở cửa.
Một tiếng “kẽo kẹt” vang lên, cửa được mở ra từ bên trong, bên ngoài tức khắc truyền đến một trận kinh hô, hương thơm đậm đà của cơm chui vào mũi Đoàn Đoàn.
Anh trai chủ nhà Dương Chấn Vinh còn chưa kịp gõ cửa đã bị động tác mở cửa của Đoàn Đoàn làm cho giật mình, anh ta nhanh chóng cầm vững mâm đồ ăn trong tay, ánh mắt liếc vào bên trong nhà, dừng ở trên người của Phó Vãn đang ngồi trên sô pha.
Rất nhanh, Dương Chấn Vinh lại cúi đầu nhìn Đoàn Đoàn ở trước mặt, cười hỏi: “Hai người đang muốn ra ngoài sao?”
Đoàn Đoàn nhìn chằm chằm mâm đồ ăn kia, lắc đầu nói: “Không phải, là mẹ kêu cháu mở cửa cho chú.”
Dương Chấn Vinh nhớ tới hiệu quả cách âm của khu chung cư cũ này không được tốt lắm, có thể là Phó Vãn vừa mới nghe được thanh âm của anh ta, liền hướng Phó Vãn cười: “Tiểu Phó, tôi làm chân giò hun khói cơm chiên trứng cho Đoá Đoá nhà tôi, cũng đưa tới cho hai người một ít.”
Phó Vãn không để ý đến hệ thống.
Đoàn Đoàn nuốt nước miếng, ánh mắt và đầu nhỏ của cậu bé đều hướng về phía mẹ.
Dương Chấn Vinh và Phó Vãn mới chỉ gặp mặt hai lần, lần trước là ký kết hợp đồng thuê nhà, anh ta chỉ biết cô ít nói, sợ cô vì ngại ngùng sẽ từ chối khiến cho đứa bé bị đói, anh ta đang muốn mở miệng thì Phó Vãn gật đầu nói: “Đoàn Đoàn, nhận đi.”
Hệ thống mỹ thực: [… Ký chủ không định tự mình nấu cơm cho Đoàn Đoàn sao?]
Phó Vãn đáp lại: “Ừ”
Hệ thống mỹ thực: […]
Ký chủ có tình thương của mẹ, nhưng không nhiều lắm.
“Cảm ơn chú ạ.” Đoàn Đoàn cao hứng đến hỏng rồi, chân giò hun khói cùng cơm chiên trứng như thế này lúc còn ở viện phúc lợi rất ít được ăn, cậu bé vươn tay tiếp lấy mâm, mời Dương Chấn Vinh vào phòng.
Dương Chấn Vinh chần chờ trong chốc lát, cửa bỗng nhiên mở rộng ra.
Lúc này đã vào hạ, mọi nhà đều mở điều hoà, Dương Chấn Vinh nhìn vào trong phòng khách lại thấy điều hoà đóng, anh ta chà xát cánh tay nổi da gà của mình, buồn bực nói: “Vì sao lại lạnh như thế chứ?”
Anh ta nhớ rõ căn phòng cho thuê này mỗi khi đến hè đều nóng vô cùng, còn có chút oi bức.
Phó Vãn nói lời cảm ơn với Dương Chấn Vinh.
Dương Chấn Vinh công khai đây là khu chung cư cũ, đến tiền đặt cọc cũng không đòi cô.
Phó Vãn lớn lên cực kỳ xinh đẹp, Dương Chấn Vinh cảm thấy cho dù là minh tinh trong giới giải trí cũng không đẹp bằng cô, Phó Vãn nói một câu cảm ơn, khuôn mặt màu đồng của anh ta tức khắc đỏ bừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


