Không hiểu sao Đàm Kính Nghiệp cũng cảm thấy có chút lạnh lẽo, đoán chừng là do điều hòa nhiệt độ thấp quá.
Khách khứa xung quanh không hề thấy lạnh, thậm chí nhiều người còn có chút nóng, có điều Đàm Kính Nghiệp là chủ nhà nên bọn họ cũng không tiện nói gì.
Trần Lệ vỗ vỗ lưng của con mình, bé trai trong lòng vẫn không ngừng kêu khóc.
“Có phải là đói bụng không?” Một bà lão có kinh nghiệm nuôi trẻ hỏi, “Ôm xuống cho uống chút sữa đi.”
Trần Lệ đang định đồng ý, Triệu Dương đã xuyên qua đám người bước tới, cười hì hì nhìn đứa bé nằm trong tã lót, tấm tắc nói: “Lớn lên không tồi, trắng trẻo lại mập mạp.”
Đàm Kính Nghiệp âm thầm đắc ý trong lòng, Triệu Dương bỗng nhiên đổi giọng, “Chỉ là vì sao nhìn không giống Đàm tổng chút nào thế?”
Khuôn mặt tươi cười của Đàm Kính Nghiệp phút chốc cứng đờ: “…”
Trong nháy mắt, anh ta tức giận đến mặt mũi đỏ bừng, Triệu Dương này đang nói ý rằng anh ta bị đội nón xanh sao?
Xui xẻo!
Hiện giờ, đối với mỗi câu nói của Phó Vãn, Triệu Dương đều tin tưởng không chút nghi ngờ, hai vợ chồng này lẽ ra chỉ có thể sinh ra con gái, nay lại có một thằng nhóc béo mập, quả là kỳ quái.
Triệu Dương nhìn Đàm Kính Nghiệp bị chọc tức đến đau sốc hông, trong lòng dâng lên loại khoái cảm khi trả được thù.
Triệu Dương nhìn một thai nhi đang cọ cọ lên cổ của Đàm Kính Nghiệp, âm thầm tặc lưỡi, ngoài miệng vẫn lải nhải: “Thật sự không giống đâu, mọi người cứ nhìn Đàm tổng mà xem, mi sụp mũi tẹt mặt chữ điền, không liên quan chút nào với đứa trẻ này.”
Chẳng lẽ… Nhị thiếu nhà họ Triệu biết được cái gì?
Ôi trời ơi!
Trần Lệ sợ tới mức suýt nữa thì không ôm nổi đứa bé đang khóc trong lòng, cô ta nhịn lại loại xúc động muốn cho Triệu Dương một cái tát, xấu hổ cười cười với khách khứa: “Con trai giống mẹ, thằng bé lớn lên có lẽ giống tôi.”
Trong lòng Trần Lệ dâng lên lửa giận ngập trời, hôm nay chính là ngày vui của nhà cô ta, thế mà Triệu Dương lại chạy tới phá đám!
Không biết anh trai chị dâu cậu ta dạy dỗ cậu ta như thế nào nữa.
Trần Lệ thấy Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng tiến lại đây, hơi sa sầm mặt mày, không ngờ Lý Mỹ Phượng không có ý định xin lỗi như cô ta nghĩ, mà chỉ bình tĩnh nói: “Đàm phu nhân, thân thể của tôi không thoải mái lắm, xin phép về trước.”
Trần Lệ sửng sốt, nhìn bóng dáng khuất dần của mấy người nhà họ Triệu, trong lòng cô ta có chút hoảng hốt.
Không phải là bị phát hiện rồi chứ?
Không có khả năng, cô ta rất tin vào thủ đoạn của Trần đại sư.
Hơn nữa, cho dù những đứa trẻ ranh đó bị phát hiện thật, cũng làm gì có bằng chứng gì chỉ vào cô ta được.
Rời khỏi khách sạn, Triệu Dương cầm chìa khoá xe ngồi lên ghế lái, nói với Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng đang ngồi ở chiếc xe khác: “Em đi bệnh viện thăm Định Khôn, không cần để ý đến em.”
Đã chứng kiến bản lĩnh của Phó Vãn, Triệu Dương cứ cảm thấy hôm nay Phó Vãn nhắn tin nhờ cậu ấy nói với ba mẹ của Tiết Định Khôn, rằng con trai họ ăn cơm bá vương là có thâm ý khác!
Cậu ấy phải đến bệnh viện một chuyến!
“Mẹ, thật sự có thể dùng những đồ ăn này để nấu ăn sao?” Đoàn Đoàn dùng ánh mắt mong chờ nhìn mấy nguyên liệu trong tủ lạnh, nhưng lí trí lại khiến cậu bé do dự.
Đoàn Đoàn đã nhìn qua, tôm rất to, thịt bò đỏ tươi trông rất đẹp mắt, còn có những cây nấm to tròn kia nhìn qua có vẻ cũng rất ngon.
Phó Vãn gật đầu: “Đương nhiên rồi.”
Trong lòng Đoàn Đoàn có chút vui vẻ, nhưng rồi lại lo lắng: “Nhưng mà mẹ ơi, đêm nay chúng ta đi bán đồ ăn, có làm mì ăn liền cho khách nữa không?”
Mấy đồ ăn này có cần phải để dành làm cho khách hàng ăn không nhỉ?
Phó Vãn: “Bọn họ ăn mì gói là được rồi.”
Đoàn Đoàn hoan hô một tiếng, tung tăng lấy ra một ít tôm và trứng gà trong tủ lạnh.
Cậu bé phải làm món cơm ngon nhất cho mẹ!
Hệ thống mỹ thực sắp hỏng mất: […]
Ký chủ, cô có nhớ cô đang có nhiệm vụ trong người không thế?
Phó Vãn không chỉ nhớ rất rõ, thậm chí còn cảm thấy mình sẽ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.
Triệu Dương có một nhóm chat, đặt tên là [Tiểu đội một đường ăn dưa của Ninh Thành], thành viên trong nhóm đều là đám bạn bè thân thiết của cậu ấy.
Lúc này nhóm chat đã sớm bị khủng bố tin nhắn.
[Chu Thiên Lỗi: @Triệu Dương, thằng nhóc kia, cậu ở tiệc đầy tháng của nhà họ Đàm nháo một hồi như vậy, có phải biết được chuyện bát quái gì của nhà họ Đàm hay không?]
[Tế Nhược Nhược: Anh Dương, anh thật xấu tính, đi ăn dưa một mình mà không chia sẻ cho bọn em.]
[Chu Kiều Kiều: Thật ra tớ có nghe nói nhà họ Đàm rất tin vào phong thuỷ, hình như nhà hắn ta còn thuê thiên sư riêng cơ mà.]
Xã hội thượng lưu dù ít dù nhiều đều tin mấy chuyện phong thuỷ này nọ, đây cũng không phải tin tức mới lạ gì.
Triệu Dương giả c.h.ế.t không nhắn lại vào trong nhóm, quần chúng ăn dưa thấy vậy rất không bất mãn, lại bắt đầu đổi mục tiêu lên người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


