Triệu Côn Minh thấy Triệu Dương liên tục gửi tin nhắn Wechat, anh ấy có chút đứng ngồi không yên, đập một phát vào gáy của Triệu Dương, tức giận nói:
“Thằng nhóc này làm cái gì vậy, trả lời anh xem rốt cuộc là có chuyện… chuyện gì?”
Một khắc đó, bàn tay Triệu Côn Minh vừa tiếp xúc với làn da của Triệu Dương cũng chính là lúc anh ấy và Lý Mỹ Phượng thấy một màn quỷ dị, chỉ thấy mấy người Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ...sáu cái xác thai nhi cười khằng khặc, có đứa ôm đùi Đàm Kính Nghiệp, có đứa ôm cánh tay Trần Lệ, có đứa ngồi trực tiếp lên đầu vai của cả hai người!
Còn có mấy đứa giống như những con sâu, hưng phấn bò tới bò lui dưới chân hai người đó.
Một màn này đánh thật sâu vào đại não của ba người nhà họ Triệu!
Thế giới quan của hai vợ chồng liên tục sụp đổ!
Trái tim Lý Mỹ Phượng điên cuồng tăng tốc, sợ tới mức hét chói tai, trong nháy mắt thân thể cô ấy nhũn cả ra, Triệu Côn Minh không tốt hơn là bao, mặt anh ấy xanh mét nhưng vẫn vội vàng cố đỡ lấy vợ mình.
Triệu Dương lắp bắp thốt lên một tiếng cảm thán: “… Đây, đây mới thật sự là… dưới gối toàn con gái nè…”
Mẹ ơi! Có quỷ thật kìa!
Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng chưa từng hoài nghi chuyện xác thai nhi sẽ liên quan đến bạn tốt là Trần Lệ cùng chồng cô ta, nhưng một màn trước mắt này như một cái tát đánh vào mặt hai người, bọn họ không muốn tin cũng phải tin.
Mặt dán mặt như thế, còn không phải là ba mẹ ruột thì là gì?
Không hiểu sao lại có một loại… ấm áp vô cùng quỷ dị.
Triệu Dương từng nói nhìn thấy xác c.h.ế.t thai nhi mở mắt, nhưng rốt cuộc hai vợ chồng bọn họ chưa từng tận mắt thấy qua, trong lòng vẫn nửa tin nửa ngờ.
Nhưng hiện tại… Hoá ra đó chính là đại sư thật sự!
Chỉ tốn có 6000 tệ đã mời được đại sư, đây chính là vận may lớn của nhà họ. Phải biết rằng, phí mời vị đại sư phong thuỷ chuyên dùng cho nhà giàu số một ở Cảng Đảo đều phải tốn tới mười con số.
Lý Mỹ Phượng nhát gan, lần đầu gặp phải chuyện này, chân cô ấy mềm đến nỗi không đứng dậy nổi, cả người co rúm dựa vào trong lòng chồng mình.
Cũng may xung quanh đều chú ý một nhà Đàm Kính Nghiệp, không ai để tâm tới bọn họ đứng ở một góc.
Triệu Côn Minh lo cho vợ mình, thu lại cái tay đang đập vào gáy của Triệu Dương, khoảnh khắc anh ấy rời tay khỏi làn da của Triệu Dương, một màn quỷ dị trước mắt bỗng nhiên biến mất không thấy tung tích.
Triệu Côn Minh ngẩn ra, theo bản năng lại đưa tay chạm vào người Triệu Dương, quả nhiên lại nhìn thấy mấy cái xác thai nhi đang cọ cọ xung quanh Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ.
Thì ra… Triệu Dương chính là mấu chốt.
Tức khắc, Triệu Côn Minh cảm thấy Phó Vãn quá là hiểu lòng người rồi, vợ của anh ấy nhát gan, sao có thể suốt ngày nhìn mấy thứ này được?
Chỉ cần không động vào Triệu Dương thì sẽ không thấy nữa!
Triệu Dương khóc không ra nước mắt, không phải chứ Phó đại sư, vì sao phải làm cho cậu ấy luôn nhìn thấy hình ảnh này?
Ai có thể giải thích cho hắn, người trong cái gia đình kia đã âm dương cách biệt còn chơi trò "dán dán" làm gì?
Lý Mỹ Phượng phục hồi lại tinh thần, ánh mắt cô ấy phức tạp nhìn một nhà hạnh phúc này, con gái lớn mặt không chút cảm xúc đang đứng một bên, hai vợ chồng còn đang ôm một bé trai vừa mới đầy tháng ở trong lòng.
Bạn thân Trần Lệ là người biết rõ nhất mấy năm nay con đường cầu con của cô có bao nhiêu khó khăn, có những lúc cô ấy không kiên trì được nữa, đều là Trần Lệ không ngừng cổ vũ.
Trước khi đến tiệc đầy tháng, Lý Mỹ Phượng từng suy đoán đây là thủ đoạn cạnh tranh đến từ phía đối thủ của chồng mình, lại không ngờ được người đó chính là người mà mình chưa từng nghi ngờ.
“Hay là chúng ta về trước đi?” Triệu Côn Minh lo lắng khuyên bảo.
Nếu đã biết là ai làm, vậy thì dễ xử lý rồi.
Lỹ Mỹ Phượng chưa kịp trả lời, Triệu Dương đứng một bên càng nghĩ càng bực, tức giận đến hai mắt đỏ ngầu, mắng: “Về sau em không bao giờ bước chân vào cửa nhà bọn họ. Em còn đang tự hỏi sao bình thường bọn họ lại ân cần thế, hoá ra là muốn biến nhà chúng ta thành ổ oán khí, bắt nạt anh trai và chị dâu như vậy, cho dù trời có phạt xuống thì ông đây cũng muốn lột da bọn chúng!”
Triệu Dương mắng rồi lại mắng, đẩy Triệu Côn Minh đang ngăn cản cậu ấy bước ra, bước nhanh đến chỗ Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ.
Trên mặt Đàm Kính Nghiệp tràn đầy vẻ đắc ý, anh ta mong chờ lâu như vậy cuối cùng cũng có một đứa con trai, cuối cùng nhà họ Đàm của anh ta cũng có người kế nghiệp rồi.
Bé trai trong lòng Đàm Kính Nghiệp bỗng nhiên oa oa khóc.
Tiếng khóc này vô cùng vang dội.
Trong lòng Đàm Kính Nghiệp đắc ý vô cùng, nhìn sang nhân viên phục vụ khách sạn, không vui nói:
“Không nhìn thấy ở đây có trẻ con mới đầy tháng sao? Đừng có để nhiệt độ điều hoà thấp như vậy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


