Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một thanh niên khác cũng gật đầu phụ họa: “Nói chung, cuộc sống ở đây khó khăn hơn nhiều so với các bạn tưởng. Các bạn phải chuẩn bị tâm lý trước.”
Thanh niên trí thức này tên Lưu Phóng, đã xuống nông thôn bảy tám năm, vì có kinh nghiệm nên ở điểm thanh niên trí thức giống như anh cả.
Kiều Minh Nguyệt nhìn đám thanh niên mới, ai nấy đều mặt nặng trĩu, có vẻ đã bắt đầu cảm nhận được sự khắc nghiệt của cuộc sống nông thôn.
Nhưng Đinh Diễm Hồng thì chẳng có thời gian để suy nghĩ nhiều. Nhìn mấy con chuột béo tròn, cô gần như bật khóc: “Đội trưởng có phải cố ý làm khó chúng ta không? Nếu đã cho thịt thì sao không cho gà hay thỏ, ai lại ăn chuột chứ?”
Cả phòng im lặng, không ai nói gì.
Kiều Minh Nguyệt càng cảm thấy đầu óc cô ta không được bình thường. Đinh Diễm Hồng ngoại trừ làm trâu làm ngựa ở nhà ra thì ở bên ngoài lúc nào cũng cảm thấy mọi người ai cũng phải làm bố mẹ cho cô ta.
Thanh niên trí thức đến trức đã nói sinh hoạt ở nông thôn rất gian khổ, đã có ăn còn đòi hỏi này kia.
Chưa kịp mở miệng, Nhiếp Mạn Lệ đã đảo mắt châm chọc: “Tôi chẳng thấy bị làm khó chút nào. Ở nông thôn điều kiện khổ cực như thế, có thịt ăn là tốt rồi. Cô tưởng đội trưởng là mẹ cô à, mà được chọn tới chọn lui? Không ăn thì thôi, bày đặt làm cao!”
Kiều Minh Nguyệt ngạc nhiên liếc nhìn cô gái tóc ngắn này. Không ngờ Nhiếp Mạn Lệ lại thẳng thắn như vậy.
Nói thẳng khiến Đinh Diễm Hồng sượng mặt, phải lui vào một góc.
Nhận thấy ánh mắt của Kiều Minh Nguyệt, Nhiếp Mạn Lệ cười thoải mái rồi bước theo mấy thanh niên khác ra ngoài để mổ chuột.
Đinh Diễm Hồng ngó quanh, thấy không ai dỗ dành mình thì tức tối dậm chân.
Nhưng trước giờ mặt cô ta đều dày, chẳng bao lâu sau vẫn ngồi vào bàn để ăn cơm.
Bốn con chuột đồng được hầm chung với khoai tây, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt khắp phòng.
Đúng lúc ấy, Đinh Diễm Hồng như quỷ đói đầu thai ăn hết phần của mình sạch đến đáy bát, thấy Kiều Minh Nguyệt không động đũa bèn chớp lấy cơ hội:
“Minh Nguyệt, cậu không ăn à? Nếu không ăn thì đưa cho tớ, kẻo lãng phí.”
Cô ta đắc ý nghĩ thầm: Đúng là tiểu thư nhà giàu, chắc chắn không ăn nổi chuột đồng. Nếu vậy thì để mình ăn thêm!
Vừa nói, Đinh Diễm Hồng đã đứng dậy, gần như coi phần ăn của Kiều Minh Nguyệt là của mình.
Kiều Minh Nguyệt rất bội phục thái độ nhớ ăn không nhớ đánh liếc nhìn cô ta, lạnh nhạt đáp:
“Cút.”
Câu nói dứt khoát khiến cả phòng sững sờ. Mọi người lập tức nhận ra Kiều Minh Nguyệt không ưa gì Đinh Diễm Hồng.
Điều này thật bất ngờ, vì từ đầu đến giờ Kiều Minh Nguyệt luôn tỏ ra thân thiện, thậm chí còn chia kẹo cho mọi người.
Cả phòng âm thầm ghi nhớ: Cẩn thận với Đinh Diễm Hồng, tốt nhất là tránh xa cô ta.
Đinh Diễm Hồng mặt tối sầm, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Nhiếp Mạn Lệ đã lại châm chọc:
“Tôi nói này, mặt cô làm bằng da trâu à? Vừa chê thịt chuột bẩn, giờ lại ăn sạch còn đòi thêm. Cô không thấy mất mặt sao?”
“Cô...!” Đinh Diễm Hồng nghẹn lời, suýt khóc.
“Khóc cái gì mà khóc? Có biết tự trọng không? Lần sau còn khóc nữa là tôi chỉnh đấy!”
Nói xong, Nhiếp Mạn Lệ vứt đũa xuống bàn rồi ung dung đi rửa bát, tâm trạng thoải mái.
Kiều Minh Nguyệt mang theo một bát thịt đến nhà họ Từ, khiến mẹ Từ vô cùng cảm động.
Bà lau tay vào tạp dề, rồi ôm chặt lấy Kiều Minh Nguyệt, vừa ôm vừa lớn tiếng kêu lên:
“Con gái mẹ sao mà hiểu chuyện thế này! Thịt ngon thế lại không ăn, còn để dành cho tụi già chúng ta!”
Bố Từ ngồi ở sân, nâng niu mấy quả táo mà Kiều Minh Nguyệt mang đến, thở dài cảm khái:
“Con gái nuôi tốt quá! Con gái nuôi đúng là cái áo bông nhỏ ấm áp của cha!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




