Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ Nhân Xuống Nông Thôn Bị Sói Con Phong Lưu Hấp Dẫn Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Cô tự nhủ, dù xấu chút cũng không sao, sau này mình chăm sóc kỹ lưỡng biết đâu sẽ đẹp lên.

Dù vậy, nghĩ đến hình ảnh Tạ Lệ tuấn tú sau này, cô không khỏi có chút tiếc nuối. Cô vốn tưởng cậu ấy lúc trẻ hẳn phải là một thiếu niên đẹp đến nao lòng.

Nào ngờ...

Haizzz...

Thấy ánh mắt tiếc nuối của Kiều Minh Nguyệt, anh hai Từ buông một câu đầy ẩn ý: “Minh Nguyệt, cái gã mà em bảo dữ đến nỗi chó còn sợ... chính là Tạ Lệ đấy.”

Kiều Minh Nguyệt sững người mất một lúc mới hiểu ra – thì ra cô và Tạ Lệ là hàng xóm.

Tạm không bàn đến ngoại hình, nhưng tại sao danh tiếng của anh ta lại tệ đến thế?

Hôm nay bà đã ra mặt răn đe một hồi, nhưng sau này ngày tháng còn dài, con gái cũng phải thân thiết với mọi người mới khiến người ta không dị nghị.

Bà làm mặt nghiêm, liếc hai đứa con trai một cái, tức đến phồng má. Phải chi không có hai cái đứa ăn hại này, con bé đã dọn về nhà mình ở luôn rồi, cần gì phải chịu khổ ở ký túc xá nữa.

Anh cả Từ đổ mồ hôi hột, vội vàng hứa hẹn: “Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ bảo vệ Minh Nguyệt, không cho ai bắt nạt em.”

Chỉ còn kém không khắc chữ mình còn có tác dụng lên trán.

Anh hai Từ cũng sốt sắng chen vào: “Mẹ, con sẽ cố cưới vợ sớm để được tách ra ở riêng. Lúc đó Minh Nguyệt có thể dọn về ở với bố mẹ.”

Anh đắc ý nhìn anh cả, như muốn khoe: "Đấy, xem ai nói trúng ý mẹ hơn."

Kiều Minh Nguyệt: “...”

Vương Tam Ni nghe hai đứa con trai cam kết, cuối cùng hừ lạnh một tiếng: “Đừng có nói mồm suông! Mẹ nói cho các con biết, Minh Nguyệt là con gái mẹ, dù không sinh ra từ bụng mẹ cũng chẳng khác gì con ruột. Đứa nào dám không tốt với nó, mẹ sẽ lột da chúng mày ra!”

Hai anh em vội gật đầu như gà mổ thóc, coi chuyện này là lẽ đương nhiên.

Từ nhỏ họ đã biết mẹ mình cưng chiều cô em nuôi này như thế nào. Hơn nữa, đã là anh trai thì tất nhiên phải đối xử tốt với em gái rồi. Trước đây vì Minh Nguyệt ở xa, họ ít có dịp thể hiện. Giờ cô đã xuống nông thôn, họ càng phải lo lắng nhiều hơn.

Hai anh em vừa đi vừa bàn tán: “Hay mình viết thư cho thằng ba đi, báo tin Minh Nguyệt xuống đây rồi.”

“Haha, tụi mình còn được chăm sóc em, thằng ba ở bộ đội không thấy được chỉ tổ tức thôi!”

...

Buổi chiều, sau khi xong việc đồng áng, đội trưởng Tề Chí Quốc mang đến cho họ bốn con chuột đồng béo múp.

Vừa nhìn thấy lũ chuột, Kiều Minh Nguyệt đã dựng tóc gáy. Cô rùng mình, hoảng hốt chạy xa tám mét.

Những con chuột lông xám nhảy loạn, mắt tròn xoe, râu rung rung, đuôi to bằng ngón tay út.

Tiếng thét của Đinh Diễm Hồng vang dội đến mức đội trưởng Tề phải lấy tay bịt tai. Ông cười khà khà: “Đây là chút quà coi như chào đón các cô cậu, ngày đầu tiên đến mà có thịt ăn thì tốt rồi. Còn chế biến thế nào thì tùy các cô cậu.”

Ông lưu luyến nhìn bốn con chuột mấy lần rồi mới quay người về nhà – nơi chỉ có cháo loãng và ngô cứng.

Các thanh niên cũ sáng mắt lên. Kiều Minh Nguyệt thậm chí còn nghe thấy tiếng mấy người nuốt nước bọt ừng ực.

Một cô gái tóc ngắn kiểu "chị Cả" Lưu Tuyết Mai bối rối giải thích: “Chắc các bạn chưa quen, nhưng ở nông thôn không phải lúc nào cũng có thịt ăn. Có khi mấy tháng mới được ăn một bữa, nên...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc