Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ Nhân Cầm Đao Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Hắn bèn cười nói: “Ngươi tên gì?”

Lúc này, Sở Hạ đã lên tiếng: “Trước tiên dọn dẹp công đường đã, ta muốn thẩm một vụ án mạng, thi thể vẫn còn để ở bên ngoài.”

“Án mạng?” Ba gã nha dịch lập tức ngẩn người, nơi này mà cũng có án mạng sao?

Vụ án lớn nhất ở huyện Đậu Hồ này chỉ là ăn quỵt. Trước đây có nghe nói về một vụ án mạng, nhưng vì nơi này không có huyện lệnh nên đã được chuyển thẳng đến phủ Kinh Môn để xét xử. Ngay cả nha dịch ở đây cũng không biết rốt cuộc có chuyện đó hay không.

Bây giờ huyện lệnh mới vừa nhậm chức đã mang theo cả án mạng và thi thể đến, quả thực là chuyện lớn chưa từng có ở huyện nha. Mã Đức Chính vội vàng dẫn bọn nha dịch cầm chổi và nước bắt đầu quét dọn công đường, nếu làm lỡ đại sự thì không gánh nổi trách nhiệm.

Từ lúc bước vào cổng lớn, Trang Nhu đã thấy mọi chuyện hoàn toàn khác với những gì mình tưởng tượng. Mãi cho đến khi bị bụi bặm bay mù mịt khắp nha môn làm cho ho sặc sụa, nàng mới sực tỉnh, nhận ra nghi phạm của vụ án này chính là mình.

Hơn nữa, thời hạn phá án là ba ngày, mà đã lãng phí mất nửa ngày rồi, nếu không nhanh chóng phá án thì sẽ bị ăn đòn.

Nàng vội chạy ra ngoài cửa, thấy Tiểu Quận Vương đã sớm ngồi trong xe ngựa, đang đợi bên trong dọn dẹp xong mới vào. Thân thể mỏng manh như hắn làm sao chịu nổi nhiều bụi bặm như vậy.

Bốn vị thị vệ của hắn thì phải bảo vệ chủ nhân, đứng im không nhúc nhích, nên việc nhờ bốn người này giúp quét dọn là điều không thể. Nha dịch của phủ Kinh Môn đưa thi thể đến cũng đã sớm rời đi, gặp phải chuyện vừa nhìn đã biết phải ở lại làm việc thế này, đương nhiên là đi sớm cho yên thân.

Sư gia thì càng không cần phải nói, nhìn cái dáng vẻ lão luyện gian xảo kia cũng không dám nhờ vả.

Trang Nhu đi thẳng đến trước mặt Lâm Phi, nói với hắn: “Cổng lớn giao cho ngươi quét dọn, làm nhanh lên thì chúng ta có thể lập tức thẩm án.”

“Hả?” Lâm Phi khó hiểu nhìn nàng, “Ngươi bảo ta, một thần bộ đi quét cổng nha môn?”

“Thật không biết ngượng, ‘thần bộ’ là người khác gọi các ngươi, vậy mà ngươi lại tự mình nói ra.” Trang Nhu chỉ vào thi thể Phó Hậu Phát đang được che màn treo trên xe đẩy, nói: “Nếu không dọn dẹp sạch sẽ rồi đưa thi thể vào trong, nó sẽ thối rữa mất.”

Nàng sa sầm mặt, giọng nói thê lương như tiếng gọi hồn: “Đến lúc đó hắn sẽ sưng phồng lên, toàn thân biến thành màu đen, cuối cùng ‘phanh’ một tiếng, nổ tung đến lòi ruột lòi gan!”

“Đủ rồi!” An Dương Bá đang đứng ở xa, lòng không muốn về nhà, hung tợn mắng. Hắn quay đầu lại, lạnh giọng nói với quản gia đi theo: “Đi gọi hết hạ nhân trong biệt viện đến đây, nội trong nửa canh giờ phải quét tước sạch sẽ nha môn này cho ta. Nếu không làm xong, tất cả các ngươi, bao gồm cả ngươi, cút xéo hết cho ta!”

Quản gia vừa nghe đã biết đây rõ ràng là trút giận, bèn vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về phía biệt viện. Mấy tên hạ nhân còn lại cũng không dám rảnh rỗi, người thì kéo khăn tay, người thì nhặt cái chổi rách, chạy đi múc nước phụ giúp.

Trang Nhu liếc nhìn Lâm Phong, ranh mãnh nháy mắt với hắn, nhưng chẳng nhận được chút thiện ý nào, đáp lại nàng vẫn là vẻ mặt đầy coi thường.

Nàng bĩu môi, tay vịn chuôi đao rồi đi về phía sư gia. Chẳng đợi nàng lên tiếng, sư gia đã nói trước: “Đừng hỏi ta. Vụ án là do các ngươi điều tra, phải mang kết quả về đây thì ta mới có thể suy đoán, sau đó đại nhân mới dựa vào đó mà phá án được.”

“Thế nên ta mới thấy lạ, ngươi còn đứng đây chờ gì nữa mà không mau đi phá án đi? Những gì hỏi được ở Kinh Môn phủ đều đã ghi trong hồ sơ rồi, bây giờ chỉ còn chờ các ngươi đi điều tra nữa thôi.”

“…” Trang Nhu cạn lời nhìn hắn, rồi thấy sư gia lôi từ trong tay áo ra một cuốn sổ, chính là cuốn mà lúc nãy hắn dùng để ghi chép vụ án. Nàng vươn tay giật lấy, lật xem vài trang rồi nhảy phắt lên ngựa, vỗ vào mông nó một cái rồi phóng đi mất dạng.

Sở Hạ vén rèm xe, nhìn bóng lưng nàng khuất xa, bèn híp mắt cười nói: “Đúng là một kẻ thừa tinh lực. Ta nóng lòng muốn xem bộ dạng của nàng khi không phá được án, bị đánh trượng rồi tống vào đại lao lắm đây.”

Nỗi bi thương của An Dương Bá cũng sắp bị Sở Hạ làm cho tan biến. Hắn vốn cứ nghĩ Tiểu Quận Vương là một tên công tử bột được nuông chiều nên hư hỏng, vô pháp vô thiên, chẳng khác gì thằng con bất tài của mình.

Nhưng giờ xem ra, con trai mình làm sao so được với Tiểu Quận Vương, đây quả thực là một kẻ biến thái mà!

Đúng lúc này, tiếng vó ngựa từ xa vọng lại gần. Trang Nhu phi ngựa vọt tới rồi dừng lại trước xe, ngơ ngác hỏi: “Trúc Ngữ Lâu ở đâu vậy, là thư viện à?”

“Phụt!” Sở Hạ bật cười thành tiếng: “Ở bên hồ. Thư viện cái gì chứ, đó là chốn phong nguyệt.”

Trang Nhu xấu hổ ngồi trên lưng ngựa, cắn cắn môi dưới rồi hung hăng lườm Lâm Phi một cái: “Ngươi còn đứng đực ra đó làm gì, đi phá án với ta!”

Lâm Phi bị vạ lây nên cảm thấy vụ án lần này đúng là xui xẻo hết sức, chỉ mong phá cho xong sớm để còn về. Hắn mất kiên nhẫn dắt ngựa, chắp tay với Tiểu Quận Vương và An Dương Bá rồi thúc ngựa đi theo Trang Nhu.

Thấy họ đã đi xa, Sở Hạ mới nhìn Tiêu Nhiên nói: “Ta có bảo nàng đi phá án đâu? Rõ ràng là một nghi phạm mà lại tự nhiên như ruồi.”

“Không có ạ, là sư gia nói.” Tiêu Nhiên thành thật trả lời.

Sở Hạ ôm trán thở dài: “Lát nữa về bẩm báo, ngươi cứ nói với mẫu thân đại nhân của ta rằng, hôm nay ta thấy phụ nữ đánh nhau, đáng sợ quá, làm ta thấy trong người không được khỏe. Vì vậy, những vị quý nữ mà người sắp xếp, ta tạm thời không gặp đâu.”

Tiêu Nhiên im lặng một lúc lâu rồi mới miễn cưỡng đồng ý, trong lòng biết rõ người bị Đại trưởng công chúa mắng chắc chắn sẽ là mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc