Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sở Hạ nhảy xuống xe ngựa, phủi tay rồi đi thẳng về phía huyện nha rách nát kia. Lúc đi ngang qua Trang Nhu và Sử Tàng, hắn không hề dừng lại mà cứ thế đi thẳng, chỉ thản nhiên buông một câu: “Đừng giết nàng, bổn vương đang muốn thẩm án.”
Trang Nhu đã dừng tay. Một lưỡi đoản nhận đang kề ngay cổ họng nàng, lưỡi đoản nhận đó vươn ra từ bao cổ tay của Sử Tàng. Hắn nằm trên đất, đầu đầy máu, trong mắt không có chút oán hận nào mà chỉ còn lại sát ý y hệt lúc nãy.
Hắn rất muốn đâm lưỡi đoản đao vào làn da trắng nõn kia, cắt đứt yết hầu của nàng. Như vậy, nàng sẽ không chết nhưng cũng chẳng thể cất tiếng, chỉ có thể phát ra những tiếng hít thở khò khè từ vết cắt nơi cổ họng.
Hoặc là… cắt đứt mạch máu lớn bên gáy, khiến máu tươi phun ra như thiên nữ tán hoa.
“Vậy sao? Thế thì ta chờ xem, đừng làm ta thất vọng đấy.”
Mọi người cạn lời nhìn hai người đột nhiên thân thiết đến lạ, vừa cười nói những lời chọc tức đối phương, vừa đi về phía huyện nha. Sử Tàng được đỡ dậy. Hắn gạt tay người kia ra rồi đưa tay sờ sau gáy mình một cái, cả bàn tay dính đầy máu tươi.
“Đừng cố gượng nữa, mau đi băng bó đi, chết rồi sẽ bị người ta chê cười đấy,” Tiêu Nhiên nói.
Sử Tàng không nói gì, chỉ lẳng lặng xoay người đi theo một thị vệ khác về phía xe ngựa. Bên trong có một hòm thuốc nhỏ để có thể băng bó tạm thời.
Lúc này, Sở Hạ đã đi tới trước cánh cửa đóng hờ. Trang Nhu tiến lên định đẩy cửa giúp hắn, không ngờ nửa cánh cửa đó lại đổ sập xuống, rơi sầm xuống đất làm tung lên vô số bụi bặm.
“…” Trang Nhu trố mắt nhìn tấm ván cửa trên đất, tay vẫn còn đang giơ ra. Tiểu Quận Vương thì bị sặc đến ho không ngớt, tức giận nói: “Ta muốn về.”
Trang Nhu vừa nghe vậy liền liếc xéo hắn một cái. May mà hắn chỉ nói vậy thôi chứ không thật sự quay người bỏ đi.
Bấy giờ, từ trong sân vọng ra tiếng quát tháo, rồi có tiếng bước chân chạy tới. Hai người mặc bộ đồ Ứng Bộ cũ kỹ đã bạc phếch vội vã chạy ra. Một trong hai nha dịch này trông cực kỳ xấu xí, hắn hung thần ác sát quát lên: “Kẻ nào dám phá hỏng cửa lớn nha môn, còn không mau đền đi!”
“Đúng vậy, còn làm bọn ta giật cả mình, phải mời bọn ta đến Hương Mãn Lâu đối diện ăn mấy bàn thịnh soạn mới được!” Người còn lại trông có tướng mạo mỏ chuột tai khỉ, đôi mắt cứ liếc ngang liếc dọc trên người Sở Hạ, ra vẻ muốn lột sạch đồ trên người hắn.
Không chỉ nha môn vừa rách vừa khó coi, mà ngay cả nha dịch ở đây cũng không có nổi một bộ đồ Ứng Bộ tử tế để mặc, lại còn phải dựa vào nửa cánh cửa hỏng để tống tiền. Cái vẻ nghèo kiết hủ lậu này làm Sở Hạ vừa buồn cười vừa tức giận.
Xem ra đám người này là ngựa hoang thả rông đã lâu, phải dạy dỗ lại một phen mới được, lại dám tống tiền cả mình. Hắn vừa định mở miệng thì lại có một người từ bên trong chạy ra, thái độ hoàn toàn khác hẳn hai người lúc trước.
Đây là một nam tử gầy nhưng rắn chắc, khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặt mày hớn hở, chòm râu dê gần như vểnh cả lên. Gã ta đứng từ xa đã cất giọng nịnh nọt: “Ấy, đại nhân của ta ơi, ngài đến sao không báo trước một tiếng, chúng tiểu nhân đang quét dọn bên trong ạ!”
Nói xong, gã mặc kệ lớp bụi dày cả tấc trên mặt đất, “bụp” một tiếng quỳ xuống dập đầu lia lịa: “Tiểu nhân đến muộn, để đại nhân kinh hãi rồi. Hai tên du thủ du thực này chưa từng thấy chân dung của đại nhân nên có nhiều lời mạo phạm, xin đại nhân trách phạt! Cứ cho hai tên này đi sung quân hay chém đầu thị chúng đều được ạ, chỉ cần có thể xoa dịu cơn giận của đại nhân thì thế nào cũng được.”
Hai tên nha dịch kia hoàn toàn ngây người, trợn mắt há hốc mồm nhìn gã, lắp bắp nói: “Đầu lĩnh! Ngươi cũng quá đáng rồi đó.”
“Câm mồm! Đây là huyện lệnh đại nhân mới nhậm chức của chúng ta, hai người các ngươi không làm việc cho đàng hoàng, lại còn dám đến tống tiền cả đại nhân.” Gã đàn ông đang quỳ trên đất lớn tiếng mắng, “Trời đất ơi, xem hai ngươi làm ra chuyện gì kìa, băm thây vạn đoạn cũng chưa đủ, không quỳ xuống nhận tội lại còn dám cãi à!”
“Sớm đã nghe danh đại nhân, hôm nay được diện kiến quả nhiên là dung nhan tuyệt thế. Tiểu nhân vừa rồi vô tình mạo phạm liếc nhìn một cái mà đã thấy toàn thân thư thái như lạc vào tiên cảnh, được gặp tiên nhân vậy. Tiểu nhân mắt chó nhìn đại nhân, quả thực là một sự khinh nhờn, khiến tiểu nhân thấp thỏm không yên.”
Hai người kia còn chưa hiểu chuyện gì đã bị hắn vừa đẩy vừa mắng bắt quỳ xuống, ngơ ngác dập đầu xin tha tội. Bọn họ vẫn còn đầy bụng nghi hoặc, không biết cấp trên phái huyện lệnh mới đến từ khi nào mà đầu lĩnh lại chẳng hề nhắc tới.
“Hay lắm.” Sở Hạ đã gặp vô số kẻ nịnh hót, nhưng kẻ vừa mặt dày vô sỉ lại vừa có thể nói ra những lời ghê tởm một cách tự nhiên như vậy thì đây là lần đầu tiên hắn gặp. Màn tâng bốc này không hề uyển chuyển chút nào, mà đơn giản, thô bạo đến mức khiến người ta phát bực, đúng là đến mặt mũi cũng không cần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)