Khuôn mặt này hoàn toàn có thể gọi là tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất của Thượng đế, là tuyệt tác khoe kỹ năng của Nữ Oa.
Anh đứng đó, mọi thứ xung quanh đều trở nên lu mờ, chỉ có đôi môi mỏng đỏ thắm khẽ nhếch lên một cách nhẹ nhàng của anh là rõ nét.
Bà Tạ…
Lâu Nguyễn chậm chạp cảm thấy luống cuống.
Cũng may đối phương cũng không định ở lại đây lâu, những ngón tay thon dài trắng trẻo đút túi, lười biếng nhìn quanh: “Đồ của em ở đằng kia, đừng quên.”
Lâu Nguyễn nhìn theo ánh mắt của anh, động tác chậm chạp khựng lại.
Cô nhìn chiếc túi xách làm bằng ngọc trai trên bàn, cảm xúc chua xót lại lặng lẽ bò lên, trong lòng có chút nghẹn ngào khó tả.
Đó là quà sinh nhật Chu Việt Thiêm tặng cô.
Không phải món đồ xa xỉ gì, là lúc bọn họ đi công tác ở Hải Thành, mua lại từ một bà lão bán túi đan.
Là do chính tay bà lão làm.
Tuy không có giá trị nhưng trước đây cô luôn rất trân trọng… cũng rất thích, chỉ khi nào có dịp quan trọng mới mang nó ra.
Tạ Yến Lễ nhìn động tác của cô, nhìn lại chiếc túi ngọc trai nhỏ kia một lần nữa nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
Lẽ nào là tối qua lôi lôi kéo kéo, không cầm chắc, làm hỏng chỗ nào của cô rồi?
Lâu Nguyễn cười một cái, lắc đầu: “Không có gì.”
Cô bước tới cầm chiếc túi nhỏ bằng ngọc trai đó lên.
Trong túi chỉ có một chiếc điện thoại. Cô rũ mắt lấy ra, vẫn còn pin. 71 cuộc gọi nhỡ.
Lâu Nguyễn rũ mắt mở khóa, nhìn thấy người gọi nhỡ- Từ Húc Trạch.
Con trai của cha mẹ nuôi cô, đứa em trai không có quan hệ huyết thống với cô.
Quan hệ giữa cô và Từ Húc Trạch luôn không được tốt lắm, sao cậu lại gọi điện tới.
Là trong nhà xảy ra chuyện gì sao?
Sắc mặt Lâu Nguyễn biến đổi, vừa gọi lại vừa quay người nói với Tạ Yến Lễ: “Tôi gọi một cuộc điện thoại.”
Tạ Yến Lễ giống như bỗng nhớ ra điều gì đó, nghiêng đầu nói: “Tối qua em trai em vẫn luôn gọi điện cho em.”
“Ừm, có thể là trong nhà có chuyện gì.” Lâu Nguyễn đã gọi được điện thoại, cô quay đầu lại, nghe thấy đầu dây bên kia nói gì đó, sắc mặt liền đột ngột thay đổi, “Vâng bây giờ tôi qua đó ngay, làm phiền anh rồi, ngại quá.”
Nói xong liền cúp điện thoại, giống như quên mất phía sau còn có một người, vội vã muốn ra ngoài.
Tạ Yến Lễ vẫn luôn nhìn cô, thấy cô có vẻ rất gấp gáp, liền bước nhanh tới: “Xảy ra chuyện gì rồi.”
Lâu Nguyễn đi đến cửa, cô đứng ngược sáng, vẻ mặt có chút kỳ lạ, cả người giống như mất đi trọng tâm, tựa như bèo dạt mây trôi không nơi nương tựa trên mặt nước: “Em trai tôi đánh nhau với người ta, hôm qua đã ở đồn cảnh sát cả đêm.”
“...”
Tạ Yến Lễ im lặng vài giây, vươn bàn tay khớp xương rõ ràng ra, mở cửa phòng khách sạn, anh bật cười: “Tôi còn tưởng chuyện gì.”
“Bây giờ chúng ta qua đó, luật sư của tôi cũng sẽ đi cùng, đáng bồi thường thì bồi thường, nên làm thế nào thì làm thế đó. Sẽ không để em trai em xảy ra chuyện đâu, yên tâm đi.”
Trong mắt Tạ Yến Lễ đám người Từ Húc Trạch đánh nhau ẩu đả không tính là chuyện gì hiếm lạ, Lâu Nguyễn hoàn toàn không cần phải như vậy, giống như trời sập đến nơi.
Nhưng sắc mặt Lâu Nguyễn lại vô cùng khó coi.
Người ở đồn cảnh sát nói, người Từ Húc Trạch đánh tên là Chu Việt Thiêm.
Sao lại như vậy. Hôm qua Từ Húc Trạch đâu có đi dự tiệc.
Cậu luôn không thích Chu Việt Thiêm nhưng cậu tuyệt đối sẽ không dễ dàng đi trêu chọc Chu Việt Thiêm, sao lại như vậy…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)