Tạ Yến Lễ đứng lặng ở đó, ánh mắt rơi trên người cô, vẻ mặt có một khoảnh khắc tối sầm lại nhưng chỉ là một cái chớp mắt anh đã nhếch môi cười lên, giọng điệu có chút trào phúng: “Môn đăng hộ đối…”
“Nhà họ Tạ không chú trọng cái này,” Anh nhìn cô, vẻ mặt vốn lười biếng mệt mỏi trở nên có chút nghiêm túc, “Hơn nữa, nhà họ Lâu xứng với nhà họ Tạ, dư sức.”
Hơi khựng lại, anh giống như đã suy nghĩ cẩn thận, lại bổ sung thêm một câu: “Nhà họ Từ cũng vậy.”
Lâu Nguyễn im lặng một chút, sau lưng cô là tấm rèm cửa bị gió nhẹ thổi bay, âm thanh xào xạc nhỏ xíu lọt vào màng nhĩ, cô ngây ngốc nhìn Tạ Yến Lễ, trong quá trình quan sát kỹ lưỡng khuôn mặt đó, cô nghe thấy tiếng tim đập như đánh trống của chính mình.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh gần như vậy.
Anh nghiêng đầu đứng đó, khóe môi mỏng đỏ thắm khẽ nhếch, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về phía này, đôi mắt ấy sinh ra đã câu hồn đoạt phách dường như nhìn thêm một cái hồn phách sẽ bị câu đi mất.
Hóa ra trước đây cô đã xem qua nhiều thứ liên quan đến anh như vậy.
Không thể không nói, đôi môi này quả thực rất dễ hôn.
Đêm qua hình như cô đã hôn trúng rồi...
Tạ Yến Lễ nhìn cô, bỗng nhẹ nhàng nhướng mày với cô: “Cô Lâu, nếu thực sự khó xử em có thể suy nghĩ thêm...”
“Không suy nghĩ nữa.” Lâu Nguyễn mở mắt ra, cố gắng không nghĩ đến những hình ảnh kiều diễm đó nữa, “Kết hôn.”
“Tôi kết hôn với anh.”
Tạ Yến Lễ duy trì tư thế đó, biểu cảm trên mặt hơi đông cứng lại trong một khoảnh khắc, đồng tử đen nhánh cũng lóe lên trong nháy mắt, giống như có một viên sỏi rơi xuống mặt hồ quanh năm không gợn sóng, tạo ra từng vòng gợn lăn tăn.
Anh rất nhanh đã phản ứng lại, bàn tay thon dài gầy gò đút vào túi quần âu, đôi môi mỏng đỏ thắm nhếch lên, nở một nụ cười hoàn mỹ không thể chê vào đâu được, khiến khuôn mặt đó càng thêm thanh lịch kiêu ngạo: “Được thôi, kết hôn với tôi.”
Lâu Nguyễn chỉnh lại váy, đàng hoàng bước xuống giường, vừa xỏ giày vừa hỏi: “Khi nào thì kết?”
Tạ Yến Lễ đứng đó nhìn cô hồi lâu, ánh mắt rơi trên mắt cá chân trắng ngần của cô, thấy cô thử hai lần mà vẫn không cài được sợi dây xích ngọc trai của đôi giày cao gót màu bạc kia liền rũ mắt bước tới, nửa ngồi xổm xuống tấm thảm mềm mại bên giường, vươn tay về phía cô.
Động tác của Lâu Nguyễn khựng lại, cúi người nhìn anh.
Tạ Yến Lễ rũ mắt, những ngón tay thon dài trắng trẻo vê sợi dây xích ngọc trai, cài lại giúp cô, lúc này mới ngước mắt lên tiếng: “Hôm nay?”
Lâu Nguyễn có chút kinh ngạc: “Hôm nay?”
Khựng lại một chút, cô cảm thấy hôm nay kết hôn cũng rất hợp lý.
Dù sao hôm qua cô túm lấy người ta lôi lôi kéo kéo, không chừng đã bị người ta nhìn thấy chụp ảnh lại, có thể chiều nay đối thủ sẽ tung ảnh ra để bôi nhọ anh.
Hôm nay kết hôn cũng rất hợp lý.
“Ừm, hôm nay không được sao?” Tạ Yến Lễ đã cúi đầu xuống, ngón tay sắp chạm vào một dải ruy băng ngọc trai khác, nhưng chưa kịp chạm vào, đã bị Lâu Nguyễn né tránh một chút.
Tạ Yến Lễ ngẩng đầu lên, trong ánh mắt mang theo sự dò hỏi.
Mắt cá chân trắng trẻo thon thả rụt về phía sau, Lâu Nguyễn cúi đầu, có chút ngượng ngùng.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có người đàn ông nào làm chuyện như vậy cho cô.
“Hôm nay... cũng được.” Cô rũ mắt nhìn anh, giọng nói rất nhẹ, khựng lại một chút lại nói, “... Tôi tự làm là được rồi.”
Người đang nửa ngồi xổm trước mặt cô nhếch môi, hàng mi đen chớp chớp, lại cúi đầu xuống, đôi bàn tay thon dài đẹp đẽ vươn tới cài lại dải ruy băng ngọc trai đó cho cô, đứng thẳng người dậy cười lười biếng: “Đây là việc tôi nên làm, bà Tạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)