Trương đại ca bán hàng rong nhìn Khương Lê mà có chút ngẩn ngơ.
Ông biết hai tiểu cô nương này, đã biết từ vài năm trước. Nghe đồn đây là tiểu thư của gia đình quyền thế phạm lỗi nên bị đày đến am ni cô này. Chỉ là nhìn cách ăn mặc trang điểm của hai người, thật khó khiến người ta tin họ xuất thân từ gia đình quyền quý. Nha hoàn kia tính tình còn hoạt bát, người tiểu thư thì lại rất dễ nổi cáu. Trương đại ca mỗi lần bán đồ xong đều vội vã rời đi. Đây là lần đầu tiên ông thấy Khương Lê hòa nhã nói chuyện với mình như vậy.
Ăn nói ôn tồn nhỏ nhẹ, dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn thế này quả thực giống hệt như khuê các đại gia. Có điều tiểu thư nhà Thủ phụ thì e rằng nói thế này quá phóng đại rồi.
Tuy có nghi hoặc nhưng Trương đại ca còn phải tranh thủ đi nơi khác. Ông vốn tưởng Khương Lê chỉ nói đùa, sẽ không dùng hết tiền mua bánh. Rốt cuộc, cuộc sống của hai chủ tớ ở đây, người tinh mắt đều nhận ra chắc chắn không mấy dư dả. Nhà giàu lấy bốn mươi chuỗi tiền mua bánh trái thì không sao nhưng với hai đứa trẻ áo quần mặc không đủ ấm thì lại quá vô lý.
"Cô nương mua nhiều bánh như vậy, ăn không hết sẽ hỏng mất." Trương đại ca bán hàng rong nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.
"Không sao." Khương Lê đáp: "Sẽ ăn hết thôi."
Lời đã nói đến nước này, Trương đại ca cũng không nhiều lời nữa. Tiền là tiền của nhà người ta, Khương Lê mua đi gần nửa gánh bánh của ông, ông có thể sớm xuống núi về nhà, vui mừng còn chưa kịp, có gì mà phải lo lắng?
Chỉ có Đồng Nhi, dù không hiểu những lời Khương Lê nói, nhưng lại chưa bao giờ làm trái mệnh lệnh của Khương Lê, chỉ đành đè nén sự sốt ruột trong lòng. Đợi đến khi ôm một khay bánh to trở về, thỉnh thoảng lại có ni cô áo xám đi qua liếc nhìn, Đồng Nhi sợ bị cướp mất nên càng ôm chặt bánh hơn.
Đồng Nhi bước lại gần, nhìn về phía xa xăm. Trên một cây đào cách đó không xa, có một con khỉ đuôi cuộn to bằng bàn tay đang ngồi xổm, ôm một quả dại gặm say sưa vui vẻ.
"Là khỉ mà." Đồng Nhi khó hiểu, "Khỉ thì có gì đáng xem đâu?"
Khỉ trên núi Thanh Thành rất nhiều, ngày thường cũng tinh nghịch. Đám khỉ ở đây sống chung hòa thuận với người, đặc biệt là phía chùa Hạc Lâm. Bởi vì khách hành hương đông đúc tấp nập, thỉnh thoảng thấy bầy khỉ ngồi trên cây trêu đùa, họ cũng sẽ ném cho ít hạt lạc, kẹo đường này nọ. Mùa đông thiếu thức ăn, bầy khỉ càng thường xuyên xin đồ ăn từ khách hành hương hơn. Xuân hè không thiếu thức ăn, bầy khỉ không quấy rầy khách nữa mà tự vui đùa.
Tuy nhiên, giống như am ni cô bên này, vì vốn dĩ lạnh lẽo, bầy khỉ cũng hiếm khi ghé qua — nơi không xin được đồ ăn, thường chẳng có niềm vui gì thu hút chúng.
"Ngươi đi lấy ít bánh tới đây." Khương Lê bảo.
Đồng Nhi nghe lời đi lấy vài miếng bánh hồ đào lại.
Khương Lê bẻ bánh hồ đào thành từng miếng nhỏ, từ xa vẫy vẫy về phía con khỉ trên cây. Có lẽ bánh của Trương đại ca bán hàng rong thật sự rất thơm ngọt, hương thơm của hồ đào nhanh chóng thu hút con khỉ đuôi cuộn nọ. Nó lao đến trước cửa sổ, cảnh giác nhìn chằm chằm miếng bánh trong tay Khương Lê, muốn tiến tới nhưng lại không dám.
Khương Lê lại đưa tay về phía trước một chút. Rốt cuộc, con khỉ không cưỡng lại được sức hấp dẫn của bánh hồ đào, chìa móng vuốt nhón lấy một miếng rồi quay người bỏ chạy. Nó chạy ra nấp sau hòn đá bên cạnh quay lưng ăn hết miếng bánh, rồi lại quay đầu nhìn Khương Lê. Thấy Khương Lê vẫn cười tủm tỉm đứng bên cửa sổ, trong tay cầm vài miếng bánh vụn, nó càng dạn dĩ hơn, lại quay đầu đến xin Khương Lê đồ ăn.
Cứ thế qua lại, đến khi con khỉ lấy hết đồ ăn trong tay Khương Lê, Khương Lê phủi phủi tay ra hiệu cho con khỉ đuôi cuộn to gan này rằng mình cũng hết bánh rồi. Con khỉ nhìn lòng bàn tay Khương Lê lưu luyến một hồi, rồi mới vểnh đuôi bỏ đi.
Đồng Nhi, người chứng kiến mọi việc từ đầu đến cuối, hỏi: "Cô nương muốn cho khỉ ăn sao? Sao lại dùng bánh? Dùng quả dại hái trên núi cũng được mà, bánh này đắt lắm, không đáng đâu."
Đừng nói là nha hoàn cận thân của tiểu thư nhà Thủ phụ, ngay cả khi Khương Lê còn là Tiết Phương Phỉ, đại nha hoàn hầu hạ bên cạnh nàng khi còn ở Đồng Hương lúc chưa xuất giá, cũng tuyệt đối không tiếc rẻ vài miếng bánh này. Nếu để người khác nhìn thấy cảnh này, không biết sẽ thương xót nhường nào. Khương Lê vươn tay xoa xoa đầu Đồng Nhi, cười nói: "Nhưng so với quả dại, bầy khỉ thích đồ ngon hơn mà."
Đồng Nhi còn định nói gì đó, thì thấy Khương Lê quay người bước đến trước bàn ngồi xuống. Trong phòng chỉ có một chiếc ghế đẩu, lại là đồ Đồng Nhi nhặt củi về tự đóng, chân ghế còn lung lay. Khương Lê nói: "Đồng Nhi, từ ngày mai, ngươi cứ đem bánh này đi cho bầy khỉ ăn."
Đồng Nhi tròn xoe mắt: "Cô nương, tại sao lại làm vậy? Nô tỳ không hiểu."
Người còn không đủ ăn, sao lại quản khỉ chứ? Đây là đạo lý gì?
"Ta cần bầy khỉ này giúp ta làm một việc." Khương Lê cười mỉm, "Số bánh này cứ coi như tiền mua đường vậy."
"Nhưng mà..."
"Chỉ là vài cái bánh thôi." Khương Lê ngắt lời nàng, "Sau này về rồi, mỗi ngày ta bảo tiểu trù phòng làm cho ngươi, không cần để tâm mấy cái này."
Đồng Nhi trầm mặc. Nhắc đến chuyện về kinh, sợ rằng trong lòng Khương Lê còn u sầu hơn nàng, Đồng Nhi không dám nói lời khiến Khương Lê đau lòng.
"Số bánh này..." Khương Lê đưa tay gõ gõ khay bánh, hương thơm của bánh lan tỏa khắp căn phòng, chủ tớ hai người mỗi ngày chỉ ăn cháo loãng dưa muối, mùi hương đã sớm làm bụng dạ cồn cào. Khương Lê cố nhịn cơn đói, dặn dò: "Chia số bánh này làm mười lăm phần, mỗi ngày cho lũ khỉ ăn một phần, cho ăn đến ngày mười chín. Ngày mười chín thì không cần cho ăn nữa."
Đồng Nhi không hiểu, nhưng vẫn dạ: "Nô tỳ nhớ rồi."
"Nơi này cách chùa Hạc Lâm chừng nửa canh giờ đường." Khương Lê dặn: "Ta không được ra khỏi cửa am, chỉ có ngươi đi được. Ngươi mỗi đêm giờ hợi xuất phát, đến giờ tý thì mang bánh này rải vào rừng cây phía sau chùa Hạc Lâm cho khỉ ăn, cứ cho ăn liên tục đến ngày mười chín. Tối ngày mười chín, ngươi không cần đi nữa."
Chẳng biết có phải Tĩnh An sư thái được ai đó sai bảo hay không, Khương Lê không được phép rời khỏi am, mỗi ngày chỉ có thể lẩn quẩn trong am, nhất cử nhất động đều có người canh chừng. Còn Đồng Nhi thì được đi lại đây đó, bởi nàng ban ngày phải lên núi kiếm củi. Đồng Nhi ở trên núi sáu năm, đường đi lối lại núi Thanh Thành đã thuộc nằm lòng, cũng chẳng lo bị lạc đường.
Hơn nữa núi Thanh Thành thường xuyên có quý phu nhân quyền quý đến thắp hương, để đảm bảo an toàn, trên núi cũng chẳng có thổ phỉ, vô cùng an ninh. Nếu không, Đồng Nhi ban đêm ra ngoài, Khương Lê cũng sẽ lo lắng.
Đồng Nhi nghe Khương Lê dặn dò một hồi, đột nhiên hỏi: "Cô nương làm thế này, có phải đang tính toán chuyện về kinh không?"
Khương Lê nhìn nàng bật cười: "Ngươi sợ à?"
Đồng Nhi nghe thế, chẳng những không sợ, mà vẻ mặt lại đầy háo hức muốn thử. Tiểu nha đầu dũng khí thật lớn, chẳng hiểu sao lại tình nguyện làm theo, nàng xoa xoa tay bảo: "Không sợ! Nô tỳ từ lâu đã muốn làm thế này rồi!"
"Tốt lắm." Khương Lê gật đầu, "Bắt đầu từ đêm nay đi."
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
