Thoáng chốc đã hơn mười ngày trôi qua.
Khương Lê nhanh chóng thích nghi với cuộc sống thanh bần trên núi. Cho dù mỗi ngày có làm mãi không hết việc, ăn cũng không đủ no, nơi ngủ nghỉ lại ẩm thấp, còn thường xuyên bị chèn ép, Khương Lê cũng sớm tập làm quen.
Có lẽ khoảng thời gian này nàng tỏ ra quá đỗi yên tĩnh và ngoan ngoãn, Tĩnh An sư thái của am ni cô đã phá lệ đến thăm nàng một lần.
Tĩnh An sư thái là một nữ nhân chừng hai mươi, nghe nói từng là phu nhân nhà quyền quý, sau khi trượng phu qua đời mới lên núi cạo đầu đi tu.
Mấy ngày trước, Khương Lê vì chuyện hôn sự với thế tử Ninh Viễn Hầu mà làm ầm ĩ đòi về Yến Kinh, suýt chút nữa còn động tay động chân với Tĩnh An sư thái.
Tĩnh An sư thái đến nhìn Khương Lê một cái, buông vài lời hỏi han khách sáo rồi rời đi, chẳng hề để lại vật gì.
"Trẻ tuổi thì có ích gì." Đồng Nhi bĩu môi, "Đã làm ni cô ở đây rồi, chẳng phải cả đời làm bạn với thanh đăng cổ phật sao? Có được ăn thịt mặc áo lụa là gì đâu?"
"Không biết có ăn thịt không nhưng chắc chắn là ăn ngon hơn hai chúng ta. Không biết có mặc áo lụa là không nhưng y phục của nàng ta chắc chắn dày dặn hơn hai chúng ta." Khương Lê nói.
"Đáng ghét!" Đồng Nhi bực tức.
"Chưa hết." Khương Lê tiếp tục giải thích cho nàng nghe, "Nàng ta tuy không đeo trang sức nhưng lại dùng phấn son của Hạnh Xuân phường ở Yến Kinh, dùng sáp thơm hộp bạc của Hồng Tụ lâu, còn xài cả dầu chải tóc hoa quế của Hương Tú trai nữa."
Đồng Nhi há hốc miệng, mãi một lúc sau mới thốt lên: "Thế này cũng... Quá lộng lẫy rồi! Không đúng." Nàng sực tỉnh, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Khương Lê, "Sao cô nương lại biết?"
Khương Lê chỉ vào mũi mình: "Ngửi thấy."
"Nô tỳ biết là cô nương ngửi thấy, nô tỳ muốn hỏi là sao cô nương biết đó là phấn son của Hạnh Xuân phường, sáp thơm hộp bạc của Hồng Tụ lâu, dầu chải tóc hoa quế của Hương Tú trai?"
Khương Lê nghĩ, nàng đương nhiên là biết. Lúc mới gả cho Thẩm Ngọc Dung đến Yến Kinh, người nhà họ Thẩm chê bai nàng xuất thân từ một huyện nhỏ Đồng Hương, mấy người chị em dâu và mẫu thân của Thẩm Ngọc Dung đều coi thường nàng. Nàng sợ làm mất mặt Thẩm Ngọc Dung nên đã cố gắng học hỏi cách ăn mặc, trang sức đang thịnh hành của các phu nhân tiểu thư Yến Kinh, từng chút từng chút sửa lại giọng nói nhà quê của mình.
Nàng học hỏi xưa nay vốn rất nhanh. Tiết Hoài Viễn từng nói, nếu nàng không phải là phận nữ nhi, nói không chừng có thể cùng Tiết Chiêu tranh lấy công danh làm rạng rỡ tổ tông Tiết gia.
Những loại phấn son sáp thơm dầu chải tóc này, Khương nhị tiểu thư đã bảy năm không xuống núi làm sao có thể biết được, nhưng nàng lại phân biệt chính xác.
Khương Lê nói: "Ta đương nhiên có thể ngửi ra được."
Đồng Nhi ngẫm nghĩ một lúc, liền tìm ra một lý do vô cùng hợp lý, nàng nói: "Cô nương đương nhiên phải biết, những thứ này, cô nương lúc trước ở Khương gia ngày nào cũng dùng, làm gì có chuyện không quen thuộc." Nói đến đây, nàng lại bắt đầu cảm thấy bi thương, "Nhắc mới nhớ, cô nương xa Khương gia cũng đã bao lâu rồi..."
"Đồng Nhi, ngươi có muốn về Yến Kinh không?" Khương Lê ngắt lời nàng.
Đồng Nhi trợn tròn mắt, lập tức lắc đầu, kiên định đáp: "Không muốn! Đồng Nhi chỉ muốn theo hầu cô nương, cô nương đi đâu Đồng Nhi đi đó!"
Khương Lê mỉm cười: "Không sao, chúng ta sẽ sớm về thôi."
Đồng Nhi còn định nói gì nữa thì chợt nghe thấy tiếng rao lảnh lót vọng vào từ bên ngoài. Đó là một giọng nam mang theo tiếng cười, nghe có vẻ giống một điệu hát nào đó. Đồng Nhi vểnh tai nghe ngóng, bỗng nhảy cẫng lên, vừa cười vừa reo hò: "Cô nương, Trương đại ca bán hàng rong tới rồi! Trương đại ca lên giao đồ rồi!"
Khương Lê cũng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cười bảo: "Vậy thì lấy hết tiền đồng ra đây, chúng ta đi mua bánh."
"Tất cả luôn ạ?" Đồng Nhi kinh ngạc quay đầu lại.
"Tất cả."
Đợi đến khi Đồng Nhi vét sạch tiền đồng trong phòng, gói gọn gàng vào chiếc bọc vải xanh ôm vào lòng, mới cùng Khương Lê bước ra ngoài am.
Núi ở đây quá cao, chùa Hạc Lâm bên cạnh lại tấp nập hương hỏa, khách hành hương toàn là những kẻ phi phú tức quý, thường không màng đến những món đồ lặt vặt của người bán hàng rong. Chính vì vậy, người bán hàng rong thường không thích lên núi kiếm ăn. Trương đại caca bán hàng rong sống dưới chân núi Thanh Thành, ngày thường không lên, nhưng từ tháng năm đến tháng sáu hoa đào trên núi nở rộ, không chỉ các gia đình giàu có mà ngay cả dân thường cũng thích lên núi ngắm hoa. Người đông, người bán hàng rong mới chọn dịp này lên núi bán chút đồ lặt vặt như phấn son, trang sức.
Đồng Nhi và Trương đại ca này cũng coi như thân thiết, vì vậy đã hẹn nhau cứ mùng mười tháng năm mỗi năm lại lên đây mua đồ. Phía am ni cô không náo nhiệt như chùa Hạc Lâm, đối với Khương Lê và Đồng Nhi, mỗi năm cũng chỉ dịp này mới mua được chút quà vặt từ tay người bán rong, đây cũng coi như sự xa xỉ duy nhất.
Ngoài cửa am quả nhiên có một nam tử trung niên đầu đội nón lá, mặc áo cộc tay quần vải thô, ngang lưng buộc một dải lụa trắng, chân đi giày vải đen, chuẩn bộ dạng của người gánh hàng rong.
Khương Lê nhìn mà lòng bỗng chốc ngẩn ngơ.
Khi còn chưa gả cho Thẩm Ngọc Dung tới Yến Kinh, khi nàng vẫn còn là một tiểu cô nương, Tiết Hoài Viễn vừa bị điều đến nơi khỉ ho cò gáy Đồng Hương. Đồng Hương lúc bấy giờ chẳng có gì, toàn huyện chỉ có lèo tèo vài gian hàng.
Tiết Chiêu và nàng lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, niềm vui duy nhất là mỗi tháng có người bán hàng rong đi qua từng nhà. Từ tay người bán hàng rong, họ có thể mua những bức tượng đất sét mới mẻ, dải lụa mềm mại lấp lánh, kẹo mạch nha ngọt ngào và cả những cây bút lông thô ráp để luyện chữ.
Tuy gian khổ nhưng tháng ngày trôi qua thật hạnh phúc. Về sau, dưới sự quản lý của Tiết Hoài Viễn, Đồng Hương ngày một phát triển, Tiết Chiêu bắt đầu rèn luyện chuẩn bị cho kỳ thi võ cử, nàng gả đến Yến Kinh, rồi sau đó... Không còn sau đó nữa.
Khương Lê cụp mắt xuống.
Trương đại ca và các nàng cũng đã quen thuộc nhau, ông ta báo cho Đồng Nhi biết nàng lại cao thêm rồi, Đồng Nhi nghe vậy thì vô cùng hớn hở. Xoay người hỏi Khương Lê: "Cô nương, người muốn mua bánh gì?"
Khương Lê lúc này mới nhìn Trương đại ca. Nàng mỉm cười với ông, lại khiến ông lão ngẩn người, tự nhiên cảm thấy có chút gượng gạo.
Khương Lê cầm lấy bọc vải trong tay Đồng Nhi, mở ra, bên trong xếp ngay ngắn từng chuỗi tiền đồng. Chỗ tiền đồng này là công sức Khương Lê và Đồng Nhi cặm cụi khâu lót giày gom góp được nửa năm qua, cộng thêm của mấy năm trước, giấu giếm Tĩnh An sư thái tích cóp được, tổng cộng bốn mươi chuỗi.
"Trương đại thúc," Khương Lê cười nói: "Chỗ tiền đồng này, đem đổi hết thành bánh trái điểm tâm nhé, loại nào cũng được."
Đồng Nhi trố mắt: "Cô nương!"
Dù cầm trong tay toàn bộ gia tài, Đồng Nhi cũng không ngờ Khương Lê lại thực sự tiêu sạch tiền để mua bánh. Đám người trong am ni cô thường xuyên bớt xén gạo củi của các nàng, đôi khi giữ lại tiền còn có thể đổi được chút thức ăn hay chăn mền từ người dân sống trên núi. Bánh kẹo mua về cũng chẳng để được bao lâu, chẳng mấy chốc sẽ hỏng, làm sao được?
"Sao nào?" Khương Lê vẫn mỉm cười, nàng bảo: "Tiểu thư nhà Thủ phụ, lấy mấy đồng tiền mua bánh cũng không được sao? Vậy thì còn gọi là thiên kim đại tiểu thư gì nữa?"
Đồng Nhi chẳng còn biết nói gì nữa.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

