Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Trong Lều Gấm Chương 7: Tình Địch Gặp Nhau

Cài Đặt

Chương 7: Tình Địch Gặp Nhau

Khi các huynh trưởng còn sống, Tần Kỳ từng đến Thẩm gia luận binh đấu võ, Thẩm Nhược Cẩm đã gặp hắn vài lần, cũng xem là quen biết.

Lúc ấy nàng còn nhỏ, một chưa lấy vợ một chưa gả chồng, lại luôn có đám đông vây quanh, không cần kiêng dè.

Nhưng giờ đây, một người đã là đại bá, một người là đệ tức, gặp nhau dưới mái hiên, không tiện đứng quá gần để trò chuyện.

“Đây là chuyện giữa ta và Tần Lang, không phiền đại ca nữa.”

Thẩm Nhược Cẩm đổi cách xưng hô theo thứ tự trong nhà chồng, kỳ thực không phải vì xa lạ mà bởi chốn kinh thành phồn hoa, nội viện vương phủ không thể tùy tiện như nơi biên ải.

Tần Kỳ nghe tiếng đại ca khẽ giật mình, trầm giọng: “Nhị đệ hành sự ngang ngược, ta không thể nhìn hắn bắt nạt muội.”

Lời này có phần quá đà.

Thẩm Nhược Cẩm mỉm cười nhạt: “Đại ca nói sớm quá, ai bắt nạt ai, còn chưa biết được.”

“Nhược Cẩm...” Tần Kỳ muốn nói thêm.

“Tấm lòng của đại ca, ta xin nhận. Nhưng...” Thẩm Nhược Cẩm không có ý tâm sự, nàng bước thẳng qua người Tần Kỳ: “việc Thẩm Nhược Cẩm muốn làm, chưa bao giờ nhờ tay người khác.”

Từ chối thẳng thừng, không nhượng bộ, cũng chẳng nhắc tới tình nghĩa xưa.

Tần Kỳ đứng dưới mái hiên, nhìn theo bóng nàng đi qua. Cuối thu lá rụng tơi bời, gió cuốn tà áo, giữa rừng gấm vóc mà chẳng dính hạt bụi.

Xe ngựa do quản gia chuẩn bị sẵn đã đợi trước cổng Vương phủ. Người hầu được phái đi tìm tiểu vương gia trở về báo: “Tiểu vương gia đang nghe hát ở Phương Hoa Ban.”

Phương Hoa Ban, lầu ca kịch nổi tiếng nhất Kinh thành, hai năm gần đây nữ danh ca Hải Đường Hồng làm mưa làm gió khắp nơi chính là đài chủ của nơi này.

Hẳn là hôm qua Tần Lang đi cứu mỹ nhân rồi ở lại đó.

Trong hát thì tài tử giai nhân, ngoài đời lại là lãng tử với kỹ nữ, chuyện tình lãng mạn bậc nhất này đang được thiên hạ bàn tán xôn xao lan truyền nhanh như cháy rừng vậy.

Người hầu đến truyền tin cẩn thận dò xét sắc mặt của tân phu nhân.

Chỉ thấy Thẩm Nhược Cẩm mặt không đổi sắc, nhẹ giọng nói: “Ta biết rồi” rồi cùng Thị Kiếm bước lên xe ngựa.

Một lát sau, giọng Thị Kiếm vang từ trong xe: “Đến Phương Hoa Ban.”

“Vâng.” Người đánh xe vội đáp ứng, điều khiển xe tiến về phía trước.

Hòa quản gia không dám trái ý Thẩm Nhược Cẩm, cũng không thể để tân phu nhân chỉ mang theo một tỳ nữ đi đến đó, vội gọi nhi tử của mình là Hòa Thành, đang làm việc trong phủ.

Lão quản gia dặn dò: “Con mau mang hai người theo sau, nếu nhị thiếu phu nhân và tiểu vương gia đánh nhau ở Phương Hoa Ban, dù có phải xông vào giữa chịu đòn cũng phải ngăn lại.”

Tần tiểu vương gia là kẻ ngang ngược, chuyên gây rối mà tân phu nhân cũng giỏi võ nghệ. Nếu ngay ngày thứ hai sau hôn lễ đã đánh nhau giữa phố thì còn ra thể thống gì nữa?

“Nhi tử biết điều gì quan trọng, con đi ngay.”

Hòa Thành nhanh nhẹn chọn hai tùy tùng cưỡi ngựa đuổi theo.

...

Ba nén hương sau, Phương Hoa Ban.

Xe ngựa Trấn Bắc vương phủ vừa đến trước lầu ca, khán giả trong ngoài đã xôn xao, đều phấn khích tột độ, có người reo lên: “Đến rồi đến rồi, màn kịch sắp bắt đầu!

Thẩm Nhược Cẩm nghe tiếng động bên ngoài, vẫn ngồi yên trong xe, không vội bước ra.

Thị Kiếm tức giận nghiến răng: “Người kinh thành sao rảnh rỗi thế? Suốt ngày chỉ biết xúm vào xem náo nhiệt.”

“Đừng tức giận, nếu ngươi nổi giận, họ càng thích thú.”

Thẩm Nhược Cẩm vừa nói vừa định bước xuống xe.

“Nhị thiếu phu nhân xin đợi một chút!” Hòa Thành vội vàng phi ngựa đuổi theo, dừng bên cửa xe xuống ngựa, khom người hành lễ: “Trong lầu ca hỗn tạp, sợ sẽ xúc phạm đến thiếu phu nhân. Xin phu nhân ngồi trong xe đợi chút, tiểu nhân lên lầu mời nhị gia xuống ngay.

Thẩm Nhược Cẩm vén rèm nhìn ra, thấy Hòa tiểu quản gia mồ hôi nhễ nhại, cũng thấy Bùi Cảnh từ đám đông bước tới.

Người này sinh ra đã mang dáng dấp thư sinh mặt ngọc trong truyện, dáng người thanh mảnh cao ráo, da trắng, mặc một chiếc áo xanh giản dị, đội mũ trúc, càng tôn lên vẻ thanh tú phong nhã.

Nhìn vẻ quân tử như ngọc của Bùi Cảnh, khó ai ngờ hắn lại dẫn kế muội cùng cha khác mẹ của vị hôn thê bỏ trốn trong ngày cưới.

Người xung quanh bàn tán không ngớt về vấn đề này, luôn miệng cảm thán: “Nhìn người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!”

Thẩm Nhược Cẩm không ngờ lại gặp vị hôn phu cũ đã dẫn kế muội bỏ trốn trong tình huống này, nhất thời không nói gì.

“Nhị thiếu phu nhân đợi chút, tiểu nhân lên lầu mời nhị gia ngay.”

Hòa Thành thấy nàng im lặng tưởng đã đồng ý, vội trao dây cương cho tùy tùng phía sau, nhanh chóng vào lầu ca thẳng lên phòng riêng tầng hai.

Tiếng bàn tán bên ngoài càng lớn.

Thẩm Nhược Cẩm buông rèm xuống, không nhìn Bùi Cảnh nữa, cũng cách ly ánh mắt tò mò của đám đông.

Nhưng Bùi Cảnh bất chấp dị nghị, đi thẳng đến xe Trấn Bắc vương phủ, khẽ nói bên cửa xe: “Nhược Cẩm, ta không cùng Vân Vy bỏ trốn. Chuyện hôm qua đều là hiểu lầm, đây không phải nơi nói chuyện, muội đi với ta, tìm chỗ không có người ngoài, ta sẽ giải thích rõ cho muội.

“Không cần giải thích gì cả.” Thẩm Nhược Cẩm nói chuyện qua tấm rèm, giọng lạnh lẽo: “Ngày thành hôn ngươi dẫn Mộ Vân Vy đi, bỏ mặc ta một mình là sự thật, dù ngươi có trăm lời giải thích cũng không thay đổi được điều đó.”

“Không, không phải như vậy!”

Bùi Cảnh một tay vén rèm lên, dùng sức đến nỗi gân xanh trên cánh tay nổi lên,

Hắn gấp gáp giải thích: “Ta không cố ý bỏ rơi muội. Chỉ là hôm qua Vương gia trang bất ngờ xảy ra hỏa hoạn, suýt nữa cướp đi mạng sống của hàng trăm người. Ta đưa Vân Vy về vì nàng ấy...

Thẩm Nhược Cẩm nheo mắt ngắt lời: “Vì nàng có thể giúp ngươi, phải không?

Bùi Cảnh ngập ngừng: “Đúng, nhưng không hoàn toàn...”

Thẩm Nhược Cẩm nói: “Nếu ngươi thực sự có việc gấp muốn hủy hôn, nói với ta một tiếng là được. Nhưng ngươi không những không thông báo, mà còn không để lại lời nào, dẫn Mộ Vân Vy biến mất không dấu vết. Sau sự việc mới nghĩ đến giải thích, không thấy quá muộn sao?”

Nàng từng thực sự nghĩ đến việc thành hôn cùng Bùi Cảnh, cùng hắn sánh bước. Nhưng thế sự vô thường, lòng người dễ đổi.

Ba năm trước, khi nàng mười lăm tuổi, cữu cữu và các huynh trưởng nói đợi đánh xong trận cuối cùng, biên cương yên ổn sẽ cùng nhau trở về kinh thành, chọn thiếu niên tốt nhất thiên hạ làm phu quân cho nàng.

Nhưng trận chiến ấy thất bại, núi xác biển máu, thảm khốc vô cùng, những người thương yêu nàng nhất đều nằm lại nơi ấy.

Các huynh trưởng luôn miệng nói: “Tiểu muội của ta là cô nương tuyệt nhất thiên hạ” đã chết trên lưng ngựa...

Thẩm Nhược Cẩm thường nhớ lại quá khứ, thường tự vấn, có phải vì nàng không ngoan, vì nàng luôn không nghe lời, nên trời cao trừng phạt, lần lượt mang đi những người quan trọng nhất đời nàng.

Vì vậy khi Bùi Cảnh mang vật phẩm của mẫu thân nàng đến cầu hôn, nàng đã đồng ý.

Nàng cố gắng trở thành cô nương ngoan ngoãn, không còn múa đao giương kiếm, học cách nói năng nhẹ nhàng, trong hầu phủ giữ quy củ, làm nữ công, khi đi chân quấn vải, trở thành hình mẫu trưởng nữ hầu phủ trong mắt người đời.

Những ngày chờ xuất giá trong khuê phòng, Thẩm Nhược Cẩm như đắm chìm trong giấc mộng dài, nàng bị kẹt trong bóng tối mất đi người thân không thể tự thoát ra.

Cho đến hôm qua, khi Bùi Cảnh dẫn Mộ Vân Vy bỏ trốn, Thẩm Nhược Cẩm mới chợt tỉnh ngộ.

Dù nàng có làm gì đi nữa, các huynh trưởng cũng sẽ không bao giờ trở lại.

Ngoan ngoãn nghe lời chẳng ích gì, cố gắng trở thành một tiểu thư Hầu phủ không giống mình cũng vô dụng.

Nàng phải sống thật tốt, hoàn thành những việc còn dang dở của các huynh trưởng, mới không phụ kiếp này.

Thẩm Nhược Cẩm chưa bao giờ là người do dự, một khi đã lựa chọn sẽ kiên định bước tiếp. Ánh mắt nàng đen như mực nhìn thẳng vào Bùi Cảnh: “Bùi Cảnh, ngươi dựa vào đâu mà nghĩ ta nhất định sẽ đứng yên chờ ngươi?”

Bùi Cảnh bị nàng hỏi cho cứng họng, không thể giải thích, đành nhận lỗi: “Ta sai khi thất hứa vào ngày đại hôn... Nhược Cẩm, muội trách ta, ghét ta là đúng, nhưng muội không thể lấy chuyện trọng đại cả đời ra đùa cợt. Tần Lang phong lưu trăng hoa, tuyệt đối không phải lương duyên! Muội...

Lời còn chưa dứt, một tiếng cười khẩy vang lên từ phía trên: “Ta không phải lương duyên, lẽ nào lại là ngươi sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc