Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hả? Tiểu vương gia sợ tiểu thư có mưu đồ bất chính với ngài ấy sao? Thị Kiếm hoàn toàn không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy, khẽ than thở: “Vị tân lang này thật kỳ lạ!”
Thẩm Nhược Cẩm thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Ở lâu trong lồng son, ai mà chẳng có chút tính tình kỳ quặc chứ?”
Kỳ lạ thì kỳ lạ vậy.
Bản thân nàng cũng không định cùng Tần Lang thành phu thê ân ái, đổi hôn cũng là tình thế không còn lựa chọn nào khác.
Nàng định lên kiệu hoa trước, ở trong phòng tân hôn sẽ nói rõ mọi chuyện, nào ngờ người trong phủ ngoài phủ liên tục quấy rầy, nàng còn chưa kịp cùng Tần Lang thỏa thuận ba điều nữa.
May thay, Tần tiểu vương gia là người bận rộn, đêm tân hôn còn phải đóng vai anh hùng đi cứu tiểu mỹ nhân gặp nạn, vì vậy có lẽ hắn cũng vui lòng với việc giả thành hôn này.
Đêm động phòng hoa chúc, Thẩm Nhược Cẩm ngủ một mình.
...
Sáng hôm sau trời vừa sáng, Thẩm Nhược Cẩm đã đến sảnh đường kính trà vương gia và vương phi.
Người trong phủ đều biết tiểu vương gia đêm qua vì một kỹ nữ bỏ rơi tân nương của mình ra khỏi phủ, nhìn nàng đầy chế giễu và thương hại.
Thẩm Nhược Cẩm đến đại sảnh, chưa vào cửa đã nghe một trận quát mắng giận giữ.
“Đổi tân nương, đón người về là do nó, đêm tân hôn để tân nương một mình cũng là nó. Tên nghịch tử này coi ta đã chết rồi sao? Sao nó dám đối xử với tân nương tử của mình như vậy!”
Trấn Bắc vương vô cùng tức giận định tự mình đến lầu ca kịch trói tên nghịch tử về dùng gia pháp xử phạt.
“Nhị Lang giờ đã có nương tử, chuyện của nó tự có nương tử của nó quản, không cần người làm phụ thân như ngài đánh đập nó đâu.”
Vương phi một câu liền ngăn Trấn Bắc vương lại.
Quản gia và những người khác bên cạnh khuyên lúc này trói tiểu vương gia về đánh cũng vô ích, quan trọng nhất là an ủi tân nương tử trước.
Mọi người nói qua nói lại, buổi sáng sớm này thật sự rất náo nhiệt.
“Vương gia, xin bớt giận.” Thẩm Nhược Cẩm chậm rãi bước vào theo ánh sáng ban mai: “Phu quân đêm qua ra khỏi phủ là để cứu người, không phải nghịch ngợm, cũng không cố ý lạnh nhạt với ta, vương gia vương phi không cần để bụng.”
Mọi người trong sảnh đường cùng nhìn nàng, chỉ thấy tân nương tử phải ngủ một mình một đêm.
Vẻ mặt nàng bình tĩnh, ánh mắt ôn hòa, khóe miệng hơi cong mang theo chút mỉm cười. Vừa mới thành hôn, tân lang đã bị hồ ly tinh bên ngoài quyến rũ nhưng nàng không khóc không làm ầm ĩ, cũng không hề tỏ ra bất mãn.
Trấn Bắc vương thấy Thẩm Nhược Cẩm như vậy, càng cảm thấy oan cho nàng: “Ta sớm đã nói, tên nghịch tử này không xứng với ngươi! Ngươi ở biên quan lâu như vậy, không biết tên nghịch tử này vô lại đến mức nào—”
“Ta biết.” Thẩm Nhược Cẩm giọng điệu chậm rãi nói: “Ba trăm viên minh châu tặng hoa khôi, ném một ngàn đồng vàng nâng đỡ kỹ nữ. Đừng bảo hôm nay không có chuyện phong lưu, Tần Lang phong lưu thì cả thiên hạ đều biết. Tuy ta về kinh chưa lâu, nhưng cũng nghe được không ít lời đồn đại.”
Tần tiểu vương gia ở kinh thành quá nổi tiếng, gần như chiếm trọn tất cả tin đồn phong lưu suốt hai năm qua.
Cùng người tranh hoa khôi, ném tiền nâng đỡ kỹ nữ không tính là gì. Nghe nói hắn còn có một nốt chu sa trong lòng, mấy năm trước từng cứu mạng hắn, hắn tìm khắp cửu châu mà không thấy.”
Hắn có phải là kẻ vô lại hay không tạm không bàn đến, nhưng chắc chắn hắn là người đa tình.
Nàng quá bình thản, đến mức Trấn Bắc vương cũng phải sững sờ: “Nếu ngươi đã biết, tại sao còn muốn gả cho nó?”
Thẩm Nhược Cẩm hơi dừng lại một chút, chuẩn bị nói dối: “Đương nhiên là vì...”
“Đương nhiên là vì duyên phận đến rồi.”
Vương phi lập tức tiếp lời, bà càng nhìn Thẩm Nhược Cẩm càng hài lòng. Toàn kinh thành bao nhiêu quý nữ muốn gả cho Tần Lang, không phải mưu đồ quyền thế phủ Trấn Bắc, thì là tham mộ dung mạo đẹp của Tần Lang, nhưng Thẩm Nhược Cẩm này không giống.
Nhìn là người có khí phách có bản lĩnh, có lẽ thật sự có thể quản được Tần Lang, khiến nó thu tâm phấn đấu.
Vương phi nghĩ vậy, một tay đè lên vai Trấn Bắc vương bảo ngồi xuống, cười nói với Thẩm Nhược Cẩm: “Hôm qua là đêm tân hôn, dù Nhị Lang ra ngoài là để cứu người, nó cũng sai. Vừa rồi vương gia muốn trói nó về dùng gia pháp, con đã ngăn cản, hẳn trong lòng đã có chủ ý, vậy...”
Vương phi tháo ngọc bội trên eo đưa cho nàng: “Đây là lệnh bài quản gia của phủ. Bây giờ con đã là thê tử của Nhị Lang, hôm nay ta giao quyền quản gia cho con. Từ nay về sau, tiền tài và nhân lực trong phủ, tùy con điều động. Nhị Lang nếu làm điều không đúng, con cứ tùy ý trừng phạt.”
Đây là vừa an ủi, cũng vừa là thu phục nhân tâm.
Trấn Bắc vương phi thật sự hào phóng.
Thẩm Nhược Cẩm cúi đầu nói: “Con rất cảm kích sự tín nhiệm của Vương phi, chỉ là lệnh bài quản gia không phải chuyện nhỏ...”
Vương phi trực tiếp nhét lệnh bài vào tay Thẩm Nhược Cẩm: “Chúng ta đều là người một nhà, sao còn gọi ta là Vương phi? Nhược Cẩm, con chẳng lẽ vẫn còn giận Nhị Lang nên mới không chịu đổi miệng gọi ta một tiếng mẫu thân ư?”
Cầm lệnh bài quản gia trong tay, Thẩm Nhược Cẩm thuận theo gọi một tiếng: “Mẫu thân.”
“Ừm, con dâu ngoan.” Vương phi rất hài lòng với con dâu này, không chút e dè giả tạo nào.
Thẩm Nhược Cẩm cũng thản nhiên kính trà cho cha mẹ chồng, tân lang không có mặt nên bỏ qua nghi lễ nhận mặt mấy người thân tộc.
Trấn Bắc vương sai người lấy gia pháp đến, tự tay đưa cho Thẩm Nhược Cẩm và nói: “Tần Lang nếu hành động lỗ mãng, làm chuyện gì đắc tội ngươi, khiến ngươi không vui, cứ lấy cái này đánh nó, đánh cho chết, nó cũng không dám đánh trả!”
Gia pháp của nhà bình thường đa số là gậy roi, gia pháp phủ Trấn Bắc là một thanh kim tiên, dùng để giết địch là lợi khí, nếu dùng đánh Tần Lang thì phải cẩn thận. Nếu dùng lực quá mạnh, vương phủ sợ phải làm tang sự.
Vương gia Vương phi một lòng muốn tốt cho nàng, Thẩm Nhược Cẩm tiếp nhận.
Đồng thời cũng nhận việc đi tìm Tần Lang về.
Nàng mới vào phủ Trấn Bắc Vương, không thể chỉ nhận lợi ích mà không làm việc được.
Lão quản gia sai người chuẩn bị xe ngựa, tập hợp mấy chục cận vệ và ma ma, tỳ nữ, bày ra tư thế long trọng cho nhị thiếu phu nhân. Nguyên nhân chính là sợ tiểu vương gia hành động liều lĩnh, sẽ không chịu về, cần mang nhiều người hơn cho tân nương tử thêm phần tự tin.
Thẩm Nhược Cẩm lại xua tay bảo mọi người lui xuống, không nhịn được cười nói: “Ta chỉ ra ngoài tìm người thôi, không phải lên phố cướp mỹ nam, mang nhiều người như vậy làm gì?
“Nhị thiếu phu nhân mang họ đi sẽ biết tại sao phải mang nhiều người. Người mới gả đến, còn chưa hiểu tiểu vương gia...” Lão quản gia mặt mày khó xử nói.
Trước đó vương gia nổi giận, sai người đi mời tiểu vương gia về phủ cũng phải nhiều người như vậy, huống chi là tân thiếu phu nhân mới về.
Thẩm Nhược Cẩm chỉ định mang theo một người, Thị Kiếm ra ngoài. Nhưng nàng rất cảm ơn ý tốt của quản gia, từ tốn nói: “Nhiều người ngược lại phiền phức, để lại một người đánh xe thôi, ta tự đi là được.”
“Nhưng tiểu vương gia, hắn...” Lão quản gia tuổi đã cao, lo lắng nhiều, còn muốn khuyên thêm.
Thẩm Nhược Cẩm đang đi về phía trước đột nhiên dừng bước.
Từ góc hành lang đi ra một bóng người cao gầy, giọng nói trầm thấp cũng theo đó vang lên: “Ngươi đừng đi, yên tâm đợi ở trong phủ, ta đi đem nhị đệ về.”
Bề ngoài xem như đặt thân phận rất cân bằng, nhưng Trấn Bắc vương coi trọng trưởng tử, Vương phi sủng ái Tần Lang. Hai huynh đệ này một là tài tử trẻ tuổi được mọi người khen ngợi, một là công tử bột phóng đãng tiếng xấu khắp nơi. Mối quan hệ của cả hai cũng chẳng mấy hòa thuận.
Thẩm Nhược Cẩn dừng lại cách hắn chừng mươi bước chân, nhẹ giọng từ chối: “Đây là chuyện giữa ta và Tần Lang, không dám phiền đến Thế tử.”
Tần Kỳ đi qua hành lang tiến về phía nàng, ánh mắt phức tạp: “Trước đây muội vẫn gọi ta là Tần đại ca, sao giờ khi thành thân với nhị đệ rồi lại xưng hô thế tử, xa cách như vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


