“Cút ra!”
Cơn giận của Tần Lang ngày càng dữ dội, hắn kìm nén ý định muốn một đòn đập chết Nguyên Hân Nhiên.
“Ta không.” Nguyên Hân Nhiên tưởng hôm nay cuối cùng được toại nguyện, quên cả đau đớn: “Ta bảo Lục ca cho ‘Tương Kiến Hoan’ vào rượu, thứ này rất mạnh, chỉ cần dính một chút...”
“Đưa thuốc giải cho ta.” Tần Lang túm cổ Nguyên Hân Nhiên, khí chất tán tỉnh biến mất chỉ còn sát khí.
“Thuốc kích tình, không có thuốc giải...”
Nguyên Hân Nhiên bị bóp đến tím mặt, suýt gặp Diêm Vương mới biết sợ.
Thấy Tần Lang thực sự muốn giết mình, Nguyên Hân Nhiên không kịp kêu cứu, giãy giụa dữ dội, chân đạp loạn xạ, khóc lóc nói: “Tần Lang, ta chỉ thích ngươi, muốn một đêm xuân phong với ngươi, ngươi là nam nhân có thiệt thòi gì đâu, sao không áp ứng ta? Ngươi thật sự vì chuyện nhỏ này mà giết ta, lấy mạng ta sao?”
Tần Lang không rảnh nghe Nguyên Hân Nhiên lảm nhảm, biết không có thuốc giải liền quăng ả ta ra.
Nguyên Hân Nhiên đập mạnh vào giá gỗ, người cùng giá đổ nhào, không thể đứng dậy nổi.
Nguyên Hân Nhiên ho ra máu, đau không gượng dậy được: “Ngươi... ngươi điên rồi? Dám đánh ta như vậy?”
Quận chuas Bảo Gia lớn lên chưa từng bị đánh.
Công tử bột trêu chọc nữ tử lương thiện bị tấu lên Hoàng đế còn bị trị tội, nhẹ nhất cũng bị gia đình đánh đòn răn đe.
Nhưng nàng ta, quận chúa Bảo Gia này là ngoại lệ.
Xưa nay ai cũng nghĩ chuyện phong hoa tuyết nguyệt, không có chuyện nữ nhi chiếm tiện nghi nam nhi.
Cũng không có luật nào quy định xử lý loại việc này.
Nguyên Hân Nhiên ỷ thế không phải một ngày, quen được nuông chiều, dùng một chiêu ăn cả thiên hạ, nào ngờ với Tần Lang không xong.
Chọc phải hắn, như đá vào tấm thép.
Tần Lang quay lưng, không thèm để ý.
Tác dụng của thuốc Tương Kiến Hoan phát tác cực nhanh, hơi nóng khiến toàn thân hắn như bốc cháy, ý thức cũng trở nên mơ hồ. Cửa sổ xung quanh dường như đang xoay tròn, khiến người ta không thể phân biệt phương hướng.
Tần Lang đập vỡ chiếc bình hoa bên cạnh, lấy một mảnh sứ vỡ rạch lòng bàn tay trái, vận nội lực đẩy chất độc ra ngoài. Máu từng giọt rơi xuống tấm thảm trắng, như hoa mai đỏ nở giữa tuyết trắng.
Hắn dần lấy lại chút tỉnh táo, đá tung cửa xông ra ngoài.
“Trong phòng ồn ào quá! Để ta nghe thử—”
Nguyên Bình đang đứng ngoài nghe trộm, vừa thầm cảm thán đường muội mình thầm thương Tần Lang bấy lâu cuối cùng cũng đạt được ý nguyện, hai người hẳn là như lửa gặp củi khô. Vừa áp tai vào cánh cửa, cánh cửa đã bị đạp tung từ bên trong.
Lục hoàng tử tránh không kịp, bị cánh cửa đập thẳng vào mặt, sau đó còn bị Tần Lang túm lấy cổ áo.
“Nguyên Bình!” Tần Lang mắt đỏ ngầu, giận dữ quát: “Ngươi làm chuyện tốt đấy!”
“Tần Lang... Tần Lang bình tĩnh nói chuyện, đừng động thủ!” Nguyên Bình nhìn thấy tay và áo của Tần Lang đầy máu, lập tức không dám cười nữa.
Lục hoàng tử nghĩ đến đường muội mình si mê Tần Lang đến điên cuồng. Tần Lang đã thành hôn, nàng ta không thể nào gả vào Trấn Bắc vương phủ nữa. Mấy ngày nữa phải theo Lương vương về đất phong, sau này không biết còn gặp được người trong lòng không, sau khi nàng ta nhiều lần năn nỉ, hắn đành nhận lời giúp nàng ta thỏa nguyện.
Dù sao Tần Lang và tân nương tử cũng không hợp nhau. Hơn nữa trên đời này có nam tử nào sau khi thành hôn mà không ngoại tình chứ? Quận chúa Bảo Gia tuy có tiếng xấu nhưng nàng thực sự rất xinh đẹp, cũng không phải là đang đắc tội Nhị Lang.
Chỉ là…
Nhìn bộ dạng hiện tại của Tần Lang, có thể thấy hắn không chỉ bị ủy khuất mà còn chịu sự sỉ nhục to lớn.
“Làm huynh đệ mà ngươi lại tính toán ta như vậy?”
Tần Lang một quyền đánh vào mặt Nguyên Bình, quên hết lễ nghĩa quân thần.
Cú đấm này thật mạnh.
Đánh Nguyên Bình bay ra đập vào lan can, lăn xuống cầu thang, một lúc lâu không đứng dậy được, mặt mũi cũng bầm dập.
“Hai vị gia gia của ta ơi, sao lại đánh nhau thế này?”
Người trong Phù Dung lâu thấy vậy sợ đến biến sắc, vội chạy đến khuyên can.
Nguyên Bình ngồi dưới đất, không dám tức giận, huống chi là đánh trả.
Mà kể cả muốn đánh trả, cũng không đánh thắng nổi.
Tần Lang nhảy từ tầng hai xuống tầng một, tùm lấy cổ áo Nguyên bình, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất.
“Đủ rồi, Tần Lang. Có người ngoài đang nhìn đấy. Hơn nữa chuyện này sao có thể gọi là âm mưu được?”
Nguyên Bình vốn định cãi lại một chút, nhưng nhìn vẻ mặt của Tần Lang, lập tức nuốt lại lời định nói.
Hắn hạ giọng nói: “Tần Lang, ngươi đã đánh người rồi, bình tĩnh lại đi…”
Người hầu của Lục hoàng tử vội tiến lên can ngăn: “Tần tiểu vương gia, xin hãy bình tĩnh. Điện hạ có ý tốt. Dù không biết ơn, ngài cũng không thể đánh hoàng tử được, phải không?”
“Câm miệng”
Lúc này Nguyên Bình không dám dùng thân phận hoàng tử để gây áp lực với Tần Lang.
Nếu ngươi khiêu khích hắn, hắn càng đánh ngươi nhiều hơn.
Chuyện Lý Nhị vài ngày trước không phải bài học cảnh cáo sao?
Tần Lang mặt lạnh như tiền, đẩy Nguyên Bình ra quay người bỏ đi.
“Tần Lang! Ngươi như thế này định đi đâu?” Nguyên Bình cũng sốt ruột, chống eo vội đuổi theo: “Bây giờ quan trọng nhất là tìm người giải cơn hỏa độc cho ngươi, ngươi không thích Hân Nhiên, ta tìm mấy mỹ nhân trong sạch khác cho ngươi...”
“Ta không cần ai hết!”
Tần Lang ném lại một câu, gắng gượng bước nhanh ra khỏi Phù Dung lâu, lên ngựa về nhà.
Hắn phải về nhanh.
Tìm Thẩm Nhược Cẩm.
Chỉ có Thẩm Nhược Cẩm mới giúp được hắn.
---
Lúc này, tại Trấn Bắc vương phủ.
Trời đã tối, đèn đã được thắp sáng dưới mái hiên.
Hòa Thành quản sự đi đi lại lại trước cửa mấy vòng, trán đầy mồ hôi vì lo lắng: “Sao thiếu phu nhân đi lâu thế rồi mà vẫn chưa về?”
Hòa Thành lo lắng nhìn ra đường, không thấy thiếu phu nhân từ phủ Thừa tướng trở về, lại thấy Nhị gia một mình cưỡi ngựa trở về.
Sắc mặt Nhị gia đỏ bừng, trông có vẻ hơi bất thường. Áo choàng của hắn dính đầy máu, nhưng may mắn thay, con ngựa của hắn biết đường, đã bảo vệ chủ nhân, đưa hắn về nhà.
“Nhị thiếu gia sao vậy?”
Hòa Thành vội chạy đến, đỡ người xuống ngựa.
Tần Lang nóng bức, không muốn trả lời. Hắn ném dây cương cho thị vệ đang giữ ngựa, vừa đi nhanh vào trong vừa nhắm mắt kéo cổ áo: “Phu nhân ta đâu?”
“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân...” Hòa Thành ấp úng.
Tần Lang nhận ra Thẩm Nhược Cẩm có thể đã xảy ra chuyện gì đó. Đầu óc vốn đang mơ màng như bị sét đánh, bỗng trở nên tỉnh táo.
Hắn mở mắt, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Nàng thế nào, nói!”
Tiểu Hòa quản sự vội quỳ xuống: “Xin Nhị gia rộng lượng, hai canh giờ trước, nhị thiếu phu nhân Thừa tướng phủ đến đưa thiếp, nhưng khi gặp Thiếu phu nhân nhà ta, không hiểu sao lại động thai, còn bảo Thiếu phu nhân đưa về...”
Sự việc xảy ra quá đột ngột, thiếu phu nhân liền bảo thị vệ gác cổng báo Vương gia và Vương phi. Vừa lúc thị vệ báo tin, Thế tử trở về. Vương gia biết nhị thiếu gia lại ra ngoài, liền nổi cơn tam bành, sai Thế tử mang người đến phủ Thừa tướng đón thiếu phu nhân về.
Trấn Bắc vương phủ và phủ Thừa tướng vốn đã bất hòa từ lâu, sợ Lý Nhị bị đánh, oán hận làm chuyện xấu.
“Thế tử đích thân dẫn người đến phủ Thừa tướng đón Thiếu phu nhân nhưng phủ Thừa tướng lại nói chưa từng thấy Thiếu phu nhân đến cửa. Bây giờ Thế tử đã đến Kinh Triệu doãn nhờ họ tìm người...”
“Lại là Lý Nhị!”
Lần đầu tiên trong đời, Tần Lang hận mình ra tay không đủ tàn nhẫn.
Tại sao hôm đó bọn họ không giết chết luôn Lý Nhị?
Hắn vừa vào cửa đã quay người đi ra, lớn tiếng gọi: “Truy Phong!”
Con ngựa ô vừa bị lính canh dắt đi giật mình, thoát khỏi sự kiểm soát, phi như bay về phía chủ nhân của nó.
Gió lạnh thổi vào mặt, Tần Lang siết chặt bàn tay trái bị thương, đau đớn khiến đầu óc tỉnh táo hơn.
Ngày hôm trước, có người từ phủ Thừa tướng mang quà đến tận nhà, nói rằng Lý thừa tướng không hài lòng với hành vi của Lý Nhị nên đã đuổi hắn ra ngoài.
Nếu Lý Nhị không ở trong phủ Thừa tướng thì có thể đi đâu được?
Tên khốn đó mặt mày biến dạng, không còn mặt mũi nào ra ngoài. Sau khi rời khỏi phủ Thừa tướng, hắn chỉ có thể… ghé về Lý Viên.
Sau khi Tần Lang quyết định, lập tức nhảy lên ngựa, kéo cương và phi nước đại đi.
“Nhị gia... Nhị gia! Người còn bị thương, định đi đâu thế?”
Hòa tiểu quản sự và các thị vệ cố gắng muốn ngăn lại nhưng không được.
Tần lang cưỡi ngựa với tốc độ chóng mặt qua các con phố.
“Đó không phải Tần tiểu vương gia sao? Sao hắn lại đến nhanh hơn chúng ta?”
Kinh Triệu Doãn bị Thế tử Trấn Bắc vương Tần Kỳ dẫn hơn trăm vệ sĩ mời đến, cùng đến Lý Viên đòi nhị công tử phủ Thừa tướng trả người, bỗng thấy Tần Lang phi ngựa qua phố, thẳng đến Lý Viên, lập tức kinh ngạc.
Tần Kỳ cũng không ngờ Tần Lang đến nhanh thế, sắc mặt biến đổi, lập tức thúc ngựa, ra lệnh cho đám vệ sĩ: “Nhanh, theo ta.”
Lúc này, đêm đã bao trùm trời đất.
Cổng Lý Viên đóng chặt, tám tên hộ vệ lực lưỡng tay cầm dùi cui đứng gác ở cửa. Thấy Tần tiểu vương gia một mình cưỡi ngựa đến, chúng bèn lợi dụng số lượng đông đảo để tấn công.
Tần Lang thậm chí không xuống ngựa, một tay đoạt lấy cây gậy của một người. Một cây gậy trong tay dùng như thương bạc, trong nháy mắt đánh ngã mấy hộ vệ viên này, khiến chúng nằm la liệt trên đất.
Tần Kỳ sợ Tần Lang quá hung hăng, vào liền giết chết Lý Nhị, vội lớn tiếng gọi ngăn cản.
Cánh cửa Lý Viên đổ sầm xuống, bụi bay mù mịt.
Tần Lang cầm gậy sát khí ngập tràn xông vào, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bỗng sững sờ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


