Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Trong Lều Gấm Chương 23: Tự Ý Ôm Ấp

Cài Đặt

Chương 23: Tự Ý Ôm Ấp

“Ngươi nhận ra ta sao? Ngươi thực sự nhận ra ta sao?”

Nhị công tử phủ Thừa tướng Lý Thành Chí ba bước làm một bước xông tới, hai tay chống lên bàn, nhìn chằm chằm Thẩm Nhược Cẩm.

Nàng nói: “Không khó để nhận ra.”

Trước đây nàng chưa gặp Lý Thành Chí, nhưng đồn đại bên ngoài nói Lý Nhị bị Tần tiểu vương gia đánh đến nỗi cả nương hắn cũng không nhận ra.

Xấu như vậy, không phải hắn thì là ai?

“Tần Lang thật may mắn, sinh ra đã là đích tử vương phủ, có cha là Trấn Bắc vương, nương xuất thân từ gia tộc giàu có nhất, đến lúc đổi tân nương còn đổi được mỹ nhân như ngươi!”

Lý Thành Chí càng nói càng ghen tị, mặt mũi méo mó, càng lộ rõ bộ dạng xấu xí.

Nàng ghê tởm sự gần gũi của hắn bèn đẩy bàn ra ngăn cách đồng thời lùi người về sau.

Lý Thành Chí lại tưởng nàng sợ hãi, như những phụ nữ yếu đuối khác khiếp sợ nam nhân đến gần.

Con nhà tướng quân gì chứ, vài chiêu quyền cước hoa hòe hoa sói đánh lại được đàn ông sao?

Lã ma ma bọn họ quá cẩn thận, mới gây ra nhiều chuyện phiền phức như vậy.

“Nghe nói Tần Lang đêm tân hôn đã rời phủ, chưa động phòng với ngươi. Nếu ta chiếm đoạt thân thể trinh trắng của ngươi trước, đội cho hắn một cái nón xanh to tướng, hắn sẽ như thế nào?”

Lý Thành Chí nghĩ đến đã thấy khoái chí, tự cười lớn, dùng sức đẩy chiếc bàn ngăn cách, lao về phía Thẩm Nhược Cẩm...

---

Phía nam thành, Phù Dung Lâu.

Mười mấy mỹ nhân khăn voan che mặt, vừa gảy tỳ bà vừa múa lượn giữa tiệc. Một người trong đó mắt lá liễu, xoay một vòng rồi áo bay vào lòng Tần Lang.

Lại một kẻ tự ý ôm ấp.

Tần Lang thu quạt, chặn ngang eo vũ nữ, đẩy ra xa, không để chạm vào tay áo.

Hắn lười nhác dựa vào ghế, buông một câu: “Nhà ta có nương tử hung dữ quản chặt, xin ngươi tránh xa ta ra, tiểu cô nương ạ.”

Mỹ nhân ôm tỳ bà ngây người, ngã xuống đất, làm gãy đàn tỳ bà.

Các vũ nữ giật mình, dừng hết động tác. Không khí tiệc tùng đột nhiên trở nên yên lặng.

Lục hoàng tử Nguyên Bình thấy vậy, kinh ngạc tặc lưỡi: “Tần Lang a Tần Lang, trước giờ sao ta không nhận ra, ngươi lại là người sợ vợ?”

Tần Lang chỉ nhếch mép cười, không biện bạch.

Nguyên Bình càng tò mò, vẫy tay đuổi vũ nữ muốn ôm hắn nhưng không thành đi, cười trêu: “Ta nghe nói tân phu nhân của ngươi rất lợi hại, sợ ngươi về phủ đánh nhau với nàng sẽ thua thiệt, mới mời ngươi ra ngoài uống rượu. Mấy mỹ nhân tỳ bà này ta mới có, ta còn chưa động đến, đem ra cho ngươi giải buồn, ngươi lại không nhận tình.”

Tần Lang vui vẻ tung quạt qua lại chơi: “Điện hạ nếu chịu thêm ba thành tiền mua sòng bạc, ta nhất định nhận tình.”

“Ngươi chỉ nhớ bán sòng bạc mà ta đã tặng cho ngươi với giá cao, ngươi đúng là giỏi tay không kiếm tiền.”

Nguyên Bình nắm tay phải, đấm nhẹ vào vai Tần Lang.

Lục hoàng tử vừa cảm thán vừa đùa: “Nhị Lang, ngươi càng ngày càng vô lương tâm.”

“Lương tâm giá bao nhiêu một cân?” Tần Lang không quan tâm: “Ta cân cho điện hạ uống rượu.”

Nguyên Bình vòng tay qua vai Tần Lang, cười đến mức ngả ngửa người ra sau: “Ta nói khắp kinh thành không tìm được người thứ hai hợp ý ta như ngươi. Nếu ngươi là nữ nhân, ta nhất định cưới về.”

“May mà điện hạ là nam nhân.” Mấy năm nay Tần Lang chán ngấy những quý nữ hoàng thất quấy rối, không chịu nổi thêm một Nguyên Bình nữa.

Nguyên Bình cười ha hả, ôm vai Tần Lang như huynh đệ ruột: “Về nói với phu nhân ngươi, hôm qua Lưu Lão Thất vô lễ với nàng là do hắn mù, ta đã dạy tên nô tài đó một bài học rồi. Nhị Lang, dù chúng ta không phải huynh đệ ruột thịt, nhưng trong lòng ta, ngươi hơn họ nhiều.”

Những lời này có giọng điệu khá chân thành và thẳng thắn.

Tần Lang trước không biết Lục hoàng tử là chủ nhân sau lưng sòng bạc Tứ Hải, hôm nay mới biết vị hoàng tử phóng đãng, vô liêm sỉ này cũng có bản tính thích cướp bóc tài sản của dân chúng.

Hắn chỉ hứng thú một hai phần với tiền nhận được, không màng ca múa mỹ nhân, cũng không uống nhiều rượu.

Nguyên Bình lại kéo hắn nói chuyện, nói Hoa khôi Vạn Hoa Lâu nghe tin Tần tiểu vương gia thành hôn đã khóc mấy ngày không tiếp khách.

Nói muội muội của hắn tức giận không biết trút vào đâu, suốt ngày gây sự với hắn.

Tần Lang nghe qua một cách hời hợt, không để tâm.

Nguyên Bình cầm bình rượu lên định rót thêm rượu, rượu làm đổ cả lên người Tần Lang: “Ta hình như hơi say rồi, không cầm nổi bình, đổ rượu lên người Nhị Lang rồi. Phòng bên cạnh có vài bộ quần áo mới, ngươi chọn một bộ thay đi.”

“Không phiền, ta về thay cũng được.”

Tần Lang nhìn trời chiều bên ngoài, nhớ lúc rời phủ nói với Thẩm Nhược Cẩm đi một lát về, đã trễ lắm rồi, phải về nhanh.

Nguyên Bình lười rót thêm rượu, cầm cả bình uống: “Ngươi định về thế này à? Không phải nói nhà có nương tử hung dữ sao, mang nồng nặc mùi rượu về, tân phu nhân không gây chuyện mới lạ.”

Tần Lang lại thấy về thế này trêu chọc Thẩm Nhược Cẩm cũng vui.

Nhưng mới thành hôn ba ngày, về mà nồng nặc mùi rượu thế này, hắn sợ về nàng sẽ không thích.

Muốn ngủ chung giường nữa e khó.

Thôi thì thay đồ vậy.

Tần Lang nghĩ vậy, đổi ý: “Vậy thay một bộ.”

“Phải rồi.” Nguyên Bình cười nói: “Ra cửa rẽ trái, phòng đầu tiên.”

Tần Lang “ừ” một tiếng, đứng dậy sang phòng bên. Qua bình phong thấy quần áo treo trên giá.

Phù Dung Lâu này như nhà thứ hai của Lục hoàng tử, quần áo mới không đưa về phủ, lại để sẵn ở đây.

Tần Lang đóng cửa lại, vừa đi vào vừa cởi áo.

Lục hoàng tử lúc nãy tay run quá, đổ nửa bình rượu lên người. Rượu trong chén thì thơm, trên người lại khác. Không dễ chịu chút nào.

Nếu có thể, hắn nghĩ nên tắm rửa rồi mới về gặp Thẩm Nhược Cẩm.

Tần Lang cởi áo đến nửa chừng, đột nhiên có người từ sau bình phong bước ra, giơ tay định cởi đai lưng hắn: “Nô tỳ xin hầu Tiểu vương gia thay đồ.”

“Cút ra khỏi đây.” Tần Lang mặt lạnh, không thèm nhìn đẩy ngay người đó ra, vội kéo áo vào.

Người nữ tử xuất hiện trong phòng đập vào bình phong, đau đến chảy nước mắt. Nàng ta mặc trang phục vũ nữ, che nửa mặt bằng khăn voan, như vũ nữ tỳ bà lúc nãy định ôm hắn.

“Tần Lang, ai cũng nói ngươi là khách phong lưu nhất kinh thành, sao ngươi lại không hiểu chút tình ý nào?”

Nói xong, nàng ta gỡ khăn che mặt xuống, lộ ra khuôn mặt vô cùng diễm lệ. “Nguyên... Hân... Nhiên.”

Tần Lang gần như nghiến răng gọi tên người này.

Nguyên Hân Nhiên, đường muội của Lục hoàng tử, nữ nhi của Lương vương, tước hiệu Bảo Gia quận chúa. Vì thích lợi dụng thế lực trêu chọc tài tử kinh thành, thích thì tìm mọi cách chiếm đoạt, chán thì đá đi. Tiếng xấu đồn xa, là nữ tử duy nhất trong tứ đại ác nhân triều đình.

Hai năm trước nàng ta để mắt đến Tần Lang, không đi quấy rối tài tử nữa, chuyên đến đeo bám hắn.

Tần Lang bị đám công tử bột gọi là ma vương, gặp Nguyên Hân Nhiên cũng đau đầu, ngày thường tránh được thì tránh.

Hôm nay lại bị Lục hoàng tử lừa gạt.

Không trách Nguyên Bình lúc nãy cứ nhắc đến muội muội!

Tần Lang bừng bừng nổi giận, cảm thấy người dần nóng lên.

Hơi nóng này dùng nội lực cũng không át được, mồ hôi trán càng lúc càng nhiều, cảnh vật trước mắt bắt đầu mờ đi, dung mạo Nguyên Hân Nhiên và khuôn mặt Thẩm Nhược Cẩm liên tục chồng lên nhau...

Rượu có vấn đề!

Nơi này không an toàn để ở lại lâu.

Tần Lang vội buộc đai lưng, bước qua Nguyên Hân Nhiên đi ra.

“Đã thế này rồi ngươi còn muốn đi đâu?”

Nguyên Hân Nhiên chạy đến chặn cửa.

Ngoài cửa có người khóa trái rồi nhanh chóng bỏ đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc