Hôm sau, Liên Hạ nhờ chị Cần chuyển lời đến Trần Giản Tây.
“Dạo trước khiến bà Phan và anh Trần phải lo lắng nhiều, giờ tình hình của em đã ổn định hơn, cũng nên báo cho họ một tiếng để yên lòng.”
Liên Hạ vốn chỉ muốn báo tin để Trần Giản Tây an tâm, rằng hiện tại cô sống tốt hơn trước rất nhiều. Nhưng chưa kịp nghĩ cách nói cho thật khéo thì bà Phan đã truyền đạt lại lời Trần Giản Tây:
“Chuyện nhỏ thế này mà cũng nhớ mãi trong lòng sao? Quý phu nhân vất vả mang thai, vẫn nên đặt bản thân và đứa bé lên hàng đầu.”
Liên Hạ nghe là hiểu, anh không muốn cô vì những chuyện thế này mà mạo hiểm.
Nhưng nếu vậy, chẳng lẽ cô cứ ở yên một chỗ, không làm gì cả sao?
Cô đang tính, nhân lúc Quý Thời Ngộ không có nhà, sẽ về thăm ba mẹ một chuyến. Nếu đã được tự do đôi chút, cô nhất định không thể lãng phí. Chỉ là... phải làm sao để báo tin cho Trần Giản Tây đây?
Tối đó khi đi dạo, cô gợi chuyện với chị Cần về việc ba mẹ hai bên đều sống trong cùng một khu dân cư.
Chị Cần bật cười: “Thật có duyên quá ha. Trước kia hai người là hàng xóm, giờ ba mẹ hai bên cũng ở chung một khu nữa.”
Liên Hạ cũng cười, nói: “Ngày mai em tính về nhà thăm ba mẹ. Tiên sinh cũng đã đồng ý rồi. Mà lần này anh Trần giúp em không ít, chị nói xem em có nên tiện thể mang chút quà biếu ba mẹ anh ấy không? Vừa để cảm ơn, cũng không đến nỗi vô tình vô nghĩa.”
Chị Cần gật đầu, nghiêm túc đáp: “Chắc chắn nên làm chứ. Người xưa nói rồi, ‘bà con xa không bằng láng giềng gần’, lúc thật sự gặp chuyện, hàng xóm đúng là có thể giúp được nhiều thứ.”
Liên Hạ có chút đắn đo: “Chỉ là em không rõ nhà anh ấy ở tầng mấy, chỉ biết là trong cụm đó thôi.”
Chị Cần cười xua tay: “Chuyện nhỏ. Chị để bà Phan hỏi thử là biết ngay. Em với Trần tiên sinh đều là người có lòng, ai tốt với mình một chút đều nhớ mãi trong lòng mà đáp lại.”
Quả nhiên không lâu sau, chị Cần quay lại nói với Liên Hạ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


