Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Liên Hạ phát hiện bên ngoài đang mưa.
Tiếng mưa rơi rả rích trên mái ngói, từng trận lộp bộp nhẹ nhàng vọng vào tai, dễ khiến người ta sinh lòng lười biếng, chỉ muốn vùi sâu trong chăn ngủ thêm một lát.
Quý Thời Ngộ vẫn chưa tỉnh. Liên Hạ nằm phía bên trong, nhất thời không cách nào xuống giường được. Cửa sổ đóng không chặt, lớp rèm ngoài bị gió thổi bay phất phơ, chỉ có lớp rèm trong còn buông kín, lặng lẽ che chắn lấy hai người họ.
Cô vừa hơi nhúc nhích, cánh tay đang đặt trên người lập tức siết lại, khẽ vỗ nhẹ lưng cô theo bản năng.
“Còn sớm mà, em ngủ thêm một chút.”
Liên Hạ đành nằm xuống trở lại. Ai ngờ lần này vừa nằm xuống đã ngủ thêm hơn nửa tiếng nữa.
Mưa bên ngoài rơi nặng hạt hơn một chút. Hai người rời giường, rửa mặt xong rồi cùng nhau đi xuống nhà ăn. Bàn ăn kê gần cửa sổ, cửa mở hé, mưa rơi tí tách vào mặt hồ, hơi nước trắng đục phủ lững lờ trên mặt nước.
Nhiệt độ so với hôm qua dường như đã giảm vài độ.
Quý Thời Ngộ cười nói: “Ông trời chẳng nể tình, không thể đưa em đi chơi rồi.”
Liên Hạ vội vàng đáp: “Không sao cả, em ở nhà thế này cũng thấy rất vui. Cảnh vật ở đây đẹp thật.”
“Đau lưng quá…”
Quý Thời Ngộ bật cười, buông cô ra: “Yếu thế. Mới viết mấy chữ thôi mà.”
Liên Hạ cúi đầu, không phản bác.
Hắn thở dài, nắm tay cô kéo đến gần cửa sổ, định rủ cô chơi cờ.
Cô vội vàng lắc đầu: “Em chơi dở lắm, ba em trước giờ đều chê.”
Nghe cô nhắc tới ba mình, sắc mặt hắn cũng trầm xuống, một lúc lâu không nói gì.
“Ba em… em cũng đừng buồn quá.”
Nhưng Liên Hạ làm sao không buồn cho được. Cô chỉ mong mình có thể lập tức sinh con ra, ôm đứa trẻ đến trước mặt ba, để ông vui lên thêm một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


