A Ngu vẫn giám sát cô rất nghiêm, chuyện gì cũng báo cáo lên, lại còn thường xuyên nói xấu cô. Nhưng hiện tại, Liên Hạ đối với cô ta không còn sợ hãi hay tức giận nữa, mà là lạnh nhạt, một kiểu lạnh lẽo không hề có chút dịu dàng nào. Thỉnh thoảng Liên Hạ thấy không khỏe trong người, nói với A Ngu một câu, thì chỉ nhận lại ánh mắt lạnh như băng:
“Chuyện đó tôi không có quyền quyết định, muốn đến bệnh viện thì phải chờ Quý tiên sinh đồng ý. Cô tự nói với anh ấy đi.”
Nhưng Quý Thời Ngộ từng nói, mọi việc trong nhà đều nghe theo A Ngu sắp xếp. Cô ta còn giữ luôn điện thoại của Liên Hạ, không có việc gì thì tuyệt đối không cho cô dùng.
Liên Hạ không còn cách nào khác, đành chờ Quý Thời Ngộ về rồi hỏi. Cũng may chưa có gì nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng đến em bé.
Tuy vậy, sự phát triển của thai nhi thực sự không tốt lắm. Bác sĩ thường xuyên nói con hơi nhỏ, dặn phải tăng cường dinh dưỡng, dù không ăn được cũng phải cố ăn, có thể ăn ít nhưng ăn nhiều bữa.
Thật ra, Liên Hạ vẫn luôn ăn không đủ no, thường xuyên đói đến tỉnh giấc giữa đêm.
Về chuyện này, chị Cần cũng không giúp được nhiều. Tuy chị ấy cũng chuyển đến đây cùng Liên Hạ, nhưng không phụ trách quá nhiều việc nhà, giống như bảo mẫu ở bên cạnh chăm sóc Liên Hạ nhiều hơn. Tuy nhiên, sau khi cô suýt chết đuối lần đó, người nấu ăn trong nhà bị thay thế, mà người mới lại chẳng khác nào bản sao của A Ngu: mặt lạnh như tiền, mở miệng là “Quý tiên sinh”, ngậm miệng là “A Ngu tiểu thư”. Muốn bà ta làm gì ngon một chút cho Liên Hạ ăn gần như là không thể.
Chị Cần là người ở lâu năm trong nhà họ Quý, không tiện ra ngoài nên cũng không thể nấu canh hay món gì phức tạp. Chị chỉ có thể mua một số thực phẩm bổ dưỡng, dễ bảo quản giấu trong phòng mình, rồi lén lút mang cho Liên Hạ ăn mỗi ngày một ít.
Chị Cần thực sự thương Liên Hạ, cảm thấy cô hiền lành quá nên mới bị người ta chèn ép đến vậy. Khổ nỗi bây giờ Liên Hạ đang mang thai, ba cô bên nhà ngoại lại đang bệnh nặng, mới nhập viện mấy hôm trước. Cô dù có ấm ức cũng không dám mở lời than thở, chỉ có thể nuốt vào trong lòng.
Còn Quý tiên sinh thì sao? Ngay cả đứa con của mình cũng không để tâm, cứ mặc cho A Ngu ngang ngược tác oai tác quái trong nhà. Ngay cả Trần tiên sinh, chỉ là bạn bè bình thường còn biết mua quà rồi nhờ người lén đem vào cho cô, vậy mà...
Nhắc tới A Ngu, chị Cần tức đến mức nghiến răng.
Hồi còn chưa dọn lên tầng trên, bọn họ đều ở tầng dưới, chỉ có A Ngu theo hai vợ chồng sống trên lầu. Phu nhân còn không được bước vào thư phòng của Quý tiên sinh, thế mà A Ngu lại ra vào tự do, chẳng khác nào nữ chủ nhân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


