Bà đã làm việc cho rất nhiều gia đình, trong đó có vài chủ nhà nhân phẩm rất tệ, xem bà như người hầu hạ thấp kém. Có người còn khá hơn một chút, nhưng trong lời nói vẫn mang theo cảm giác kẻ bề trên. Chỉ có Trần tiên sinh và Quý phu nhân là khác biệt, hoàn toàn không hề có chút kiêu ngạo nào, luôn hòa nhã, tử tế lại thật lòng tốt bụng. Ví như Trần tiên sinh từng giúp con trai bà giải quyết công việc. Còn Quý phu nhân, dù đã dọn đi rồi, vẫn không quên giới thiệu cho bà một chủ nhà tốt khác, còn nhờ Trần tiên sinh tiếp tục chăm sóc bà.
Nghĩ đến đây, bà Phan không khỏi cảm thán:
Bà Phan trong lòng vui như mở hội, cảm ơn rối rít, lại một lần nữa cam đoan sẽ dặn dò Tiểu Cần không được manh động, chỉ chuyên tâm chăm sóc cho Quý phu nhân. Nếu thực sự có chuyện gì thì sẽ bàn bạc với Trần tiên sinh, sau đó mới vui vẻ rời đi.
Chờ bà đi rồi, Trần Giản Tây dần dần thu lại nụ cười, dựa lưng vào ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi với vẻ mỏi mệt.
Đã sắp xếp xong Tiểu Cần, ít nhất bên cạnh Liên Hạ giờ có người thân cận. Bước tiếp theo là phải xử lý ả A Ngu kia. Không chỉ đơn giản là đuổi đi, tốt nhất là khiến cô ta gặp vài phiền phức, nhân tiện xem có thể lợi dụng cơ hội này, sắp xếp người của mình chen chân vào không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


