Ba Liên khi nãy vì tức giận đến tột độ, nhất thời không chịu nổi nên ngất lịm đi. May mà sau một hồi cấp cứu thì tỉnh lại, nhưng tinh thần thì sa sút thấy rõ. Vốn dĩ ông đã gầy, giờ lại càng tiều tụy hơn, gầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương. Trong mắt ông hoàn toàn không còn chút thần sắc nào.
Sau khi ra khỏi phòng cấp cứu, ông được chuyển đến phòng bệnh. Bác sĩ dặn dò kỹ lưỡng bệnh nhân cần được nghỉ ngơi tuyệt đối, không nên quấy rầy quá nhiều.
Vài người đứng yên lặng trước giường bệnh một lúc. Ba Liên tuy rất mệt, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, miễn cưỡng an ủi hai mẹ con vài câu. Sợ ông kiệt sức, Liên Hạ liền dẫn mọi người ra ngoài.
Trần Giản Tây nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dịu giọng nói:
“Để anh vào nói chuyện với bác một chút. Em yên tâm, anh tự biết chừng mực. Với lại trong tình huống thế này, thật ra trong lòng bác cũng rất bất an. Để anh nói vài lời giúp bác yên tâm hơn.”
Liên Hạ mắt hoe đỏ, nhìn anh bình tĩnh nhưng vẫn mang chút do dự.
Hạ Lan Tuyết bị hành động của Trần Giản Tây thân mật với Liên Hạ khi nãy dọa cho sững người. Trong lòng rất muốn hỏi cô nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ hội. Bà cứ hết nhìn con gái rồi lại nhìn sang Trần Giản Tây, trong lòng rối như tơ vò không biết có nên kéo hai người họ tách ra không.
“Đừng để ba em xúc động nữa.”
“Anh biết rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


