Hôm sau, trên đường đến bệnh viện, hai người tách nhau ra ở tầng dưới khu nội trú. Trần Giản Tây muốn đi gặp Trương Gia Học, còn Liên Hạ thì lên trước để thăm ba Phùng.
Nói thật, ba Phùng quả là người có phúc. Tai nạn nghiêm trọng như thế mà vẫn giữ được mạng sống, về sau chỉ hơi bị ảnh hưởng chút trong việc đi lại, nhưng vẫn có thể tự sinh hoạt như bình thường.
Liên Hạ ngồi trò chuyện với ba Phùng một lúc, nghe nói ông sắp được xuất viện, ba con họ đều vui vẻ ra mặt.
Lúc ấy, có người gõ cửa phòng bệnh, sau đó đẩy cửa bước vào. Là một người đàn ông xa lạ, phía sau anh ta lại là Trần Giản Tây.
Khó trách hôm đó cô và Trần Giản Tây lại chạm mặt ở bệnh viện. Sau vụ tai nạn, hai bên bị thương đều được đưa đến cùng một bệnh viện.
Nhờ vào mối quan hệ giữa Trần Giản Tây và Liên Hạ, thêm nữa ba Phùng và Phùng Già Du đều là người dễ nói chuyện. Mà Trương Gia Học cũng thành tâm đến xin lỗi, lại may mắn là ba Phùng không gặp nguy hiểm lớn gì, nên không khí trong phòng bệnh vô cùng hòa thuận.
Ba Phùng đã có y tá chăm sóc riêng, không cần Phùng Già Du túc trực cả ngày. Lại thấy mấy người trẻ tụ họp vui vẻ, ông liền bảo con gái đi ăn cùng mọi người cho khuây khỏa.
Trương Gia Học không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy, như trút được gánh nặng trong lòng, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hẳn.
“Tình cờ gặp nhau thế này, thôi thì để tôi mời. Nghe lời chú Phùng mọi người cùng nhau ăn một bữa nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


