Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 3: Người đàn ông kỳ lạ

Cài Đặt

Chương 3: Người đàn ông kỳ lạ

Sự giận dữ trong mắt Quý thái thái dần rút đi, thay vào đó là vẻ tiếc nuối và không nỡ hiện rõ trên gương mặt bà.

“Trước đây mẹ không can thiệp chuyện của các con, là vì các con đều đã trưởng thành, nhiều việc nên để tự mình giải quyết. Về sau mẹ chọn đứng về phía con, cũng bởi vì mẹ thật lòng quý con cô con dâu này và hy vọng con có thể ở bên Thời Ngộ.” Bà nhẹ nhàng nắm tay Liên Hạ, thở dài một tiếng, “Đó là một chút tư tâm của mẹ thôi, con đừng trách mẹ không nhìn thấy con phải chịu khổ. Nhưng đến hôm nay rồi, nếu Thời Ngộ vẫn không nhận ra, mẹ cũng không thể để con cứ tiếp tục chịu đựng như vậy nữa.”

Nước mắt trong mắt Liên Hạ dâng lên, cô cố hít mũi thật mạnh.

Dù ban đầu đúng là cô đến tìm Quý thái thái để cầu viện, nhưng khi đối mặt với sự chân thành của bà, cô vẫn không kìm được xúc động.

Dù ngoài kia có bao nhiêu lời đồn về Quý thái thái, nhưng với Liên Hạ, bà vẫn là người dịu dàng và tốt bụng nhất trong nhà họ Quý.

“Chuyện này con không cần lo, để mẹ làm chủ cho con.”

Liên Hạ gật đầu thật mạnh, giọng nghẹn ngào: “Con cảm ơn mẹ.”

Quý thái thái đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, dịu dàng cười nói: “Con đang ở cữ, không được khóc nhiều đâu.”

Liên Hạ vội vàng đưa tay lau nước mắt, không muốn làm bà thêm lo.

Quý thái thái xoa nhẹ tóc cô, mỉm cười: “Thật ra mẹ luôn cảm thấy, con rất giống mẹ hồi trẻ. Là Thời Ngộ không có phúc, nên không biết trân trọng con.”

Tình yêu từng có, sớm đã bị thời gian mài mòn gần như không còn. Với Liên Hạ bây giờ mà nói, cô không còn cần Thời Ngộ phải hiểu ra điều gì nữa.

Cô chỉ mong muốn được thuận lợi ly hôn, rời xa Thời Ngộ, sống một cuộc đời bình an, ổn định, cố gắng hết sức để xây dựng công ty thật tốt, lo cho ba mẹ có cuộc sống an nhàn tuổi già. Như vậy là đủ rồi.

Ngày hôm sau, tiết Lập Hạ.

Trời trong, nhưng lại không quá nóng.

Kỳ nghỉ lễ 1/5 đã kết thúc, cô lại phải tiếp tục bận rộn vì công việc ở công ty.

Còn trẻ, nên dù không đến công ty, cô vẫn không thể ngừng lo nghĩ về công việc. Chính vì vậy mà chuyện ly hôn với Thời Ngộ tạm thời bị cô gác lại sau đầu.

Gần đến chiều tối, Liên Hạ định về nhà thăm ba mẹ. Có vài chuyện muốn bàn bạc, tiện thể cũng muốn thử xem phản ứng của hai ông bà về việc ly hôn.

Từ nhà họ Liên đến đó khoảng nửa tiếng đi xe, may mắn không bị kẹt xe giờ cao điểm. Khi xe rẽ vào tiểu khu, trời phía tây còn loang lổ ánh hoàng hôn rực rỡ.

Ánh chiều đỏ ửng chiếu lên gương mặt, khiến lòng cô chợt xao động, muốn xuống xe đi dạo một chút.

Cô dừng xe bên đường, bước xuống, kéo kín chiếc áo len hở cổ rồi hít một hơi thật sâu.

Gió chiều mát rượi, trong không khí thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng giao mùa xuân hạ, khiến cả thế giới như tràn đầy sức sống.

Thật dễ chịu quá.

Liên Hạ luyến tiếc rời đi ngay, đứng một lúc bên bồn hoa.

Bất chợt, có thứ gì đó đâm mạnh vào chân cô.

Liên Hạ giật mình, cứ tưởng là mèo hay chó con gì đó. Cúi đầu nhìn, liền thấy một đứa trẻ con bị đụng vào mông ngồi bệt xuống, nhưng không khóc, chống tay bò dậy rồi cười khanh khách ôm chặt lấy chân cô.

Là một bé gái nhỏ, mặc váy mùa xuân xinh xắn, buộc hai bím tóc nhỏ như sừng dê, đôi mắt tròn xoe, khuôn mặt tròn bầu bĩnh.

Cô bé ngẩng đầu, chớp đôi mắt to, chu môi nhỏ nhắn, lộ ra hàng răng sữa đáng yêu, ôm lấy chân Liên Hạ, giơ tay gọi “Dì~”.

Trái tim Liên Hạ lập tức bị “đốn gục”. Vừa mới cúi xuống định ôm bé, thì một bàn tay to bất ngờ vươn tới, giống như xách con gà con mà nhấc bổng cô bé lên.

“Cái đồ nhóc con, ai cho chạy nhanh như vậy hả?”

Liên Hạ: ……

Cô bé bỗng oa một tiếng khóc lớn, nhưng người đàn ông kia lại chẳng có vẻ thương hoa tiếc ngọc chút nào, tay còn lại không khách sáo mà vỗ nhẹ vào mông bé một cái.

“Khóc cái gì? Con đâm vào người ta mà còn bày đặt khóc lóc nữa à?”

Một người đàn ông cao lớn như núi đang đứng chắn trước mặt cô, trên khuôn mặt còn là nụ cười hờ hững nhưng lại khiến người khác không thể rời mắt.

“Cô có bị đụng đau không?” anh hỏi.

Liên Hạ cảm thấy người này thật sự khó mà dùng vài lời để nói cho hết.

Rõ ràng là hắn dắt theo bé gái kia, vậy mà vừa rồi lại bị đâm ngã...

"Không sao đâu, tôi không sao cả." Liên Hạ vội đáp.

Người đàn ông cười khẽ, có phần tùy tiện, liếc nhìn bé gái một cái, mặt lập tức nghiêm lại:

"Con còn khóc nữa là ba không cho kẹo đâu."

Bé gái trề môi, nước mắt còn lưng tròng, nhưng lại ngoan ngoãn nín khóc, chỉ tủi thân nhìn anh ta.

Người đàn ông này thật sự rất cao, cao hơn Liên Hạ cả một cái đầu. Mà Liên Hạ vốn dĩ đã thấp, cố kiễng thẳng lên cũng chỉ vừa chạm ngưỡng 1m60, lại nhỏ người và gầy, nhìn càng thêm nhỏ bé.

Ngược lại, người đàn ông ấy trông rất rắn rỏi.

Hôm nay dù có nắng, Liên Hạ vẫn phải mặc áo len mỏng cổ trễ, còn anh ta thì đã mặc áo thun ngắn tay. Cánh tay rám nắng, làn da màu lúa mạch, căng đầy sức mạnh – không phải kiểu cơ bắp phô trương do tập gym mà là loại rắn chắc tự nhiên, nhìn vào liền thấy dẻo dai, khỏe khoắn.

Tóc anh ta cắt ngắn gọn gàng, cả người toát lên vẻ linh hoạt, nhanh nhẹn.

Liên Hạ vốn tính nhát, trước kia nếu ban đêm ra đường mà gặp kiểu “đại hán” như vậy, cô thường sẽ cánh xa ba bước.

May mà bây giờ là ban ngày, đỡ hơn nhiều. Hơn nữa, người này có vẻ ngoài rất đàng hoàng, ánh mắt còn mang ý cười. Chỉ là, ở gần anh ta, Liên Hạ vẫn có cảm giác áp lực vô hình.

Người đàn ông hình như không nhận ra sự e dè nhỏ bé của cô. Như có phép thuật, anh ta lôi từ trong lòng bàn tay ra một cây kẹo mút.

Bé gái lập tức mỉm cười rạng rỡ, tay nhỏ vươn ra muốn lấy.

Anh ta liếc Liên Hạ một cái, nhíu mày: "Sao sắc mặt cô kém thế? Không khỏe à? Này." chưa kịp để cô phản ứng, cây kẹo mút đã được nhét vào tay cô "Cầm lấy đi, ăn chút đường cho lại sức."

Ánh mắt bé gái cũng theo động tác ấy mà nhìn sang Liên Hạ, khuôn mặt nhỏ ngây ngô ban đầu còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, khoảng hai ba giây sau, như bừng tỉnh, liền "oa" một tiếng, khóc nấc lên như bị tổn thương nặng nề.

Liên Hạ: ……

Cô thật sự không có ý định tranh giành kẹo với trẻ con mà!

"Này… cái đó…"

Người đàn ông đã bế bé gái lên bằng một tay, xoay người định rời đi.

Liên Hạ bước nhanh vài bước đuổi theo, đưa lại cây kẹo.

Anh ta quay đầu lại, vẻ mặt như thấy chuyện bé xé ra to: "Cô phiền quá đấy, chỉ là một cây kẹo thôi mà."

"Không phải, con bé khóc rồi kìa..."

"Trong nhà có kẹo, về nhà cho nó là được."

Bé gái rõ ràng không tin lời hứa suông đó, thấy cây kẹo lúc gần lúc xa, mà mãi không được ăn, liền càng khóc dữ dội.

Liên Hạ vội vàng nhét cây kẹo vào tay bé gái, vừa dỗ dành vừa trách nhẹ: "Này, anh làm ba kiểu gì vậy chứ?"

Người đàn ông khựng lại, đổi tay ôm bé, bế con bé sát vào ngực mình rồi lôi áo thun ra lau mặt cho bé một cách cẩu thả.

"Nhìn gì thế? Ai nói con bé là con tôi? Tôi còn không biết mẹ đứa nhỏ đang ở cái xó xỉnh nào nữa kìa."

Liên Hạ hơi ngượng, nhưng nghĩ kỹ lại, càng bực mình.

"Không phải con anh thì càng không nên làm con bé khóc chứ." rồi như sực nhớ đến đứa trẻ mình vừa mất hôm qua, lòng cô chợt nhói lên, thì thầm "Trẻ con đáng yêu biết bao nhiêu mà..."

Người đàn ông thoáng ngây ra, nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, có chút ngẩn ngơ trước nỗi buồn không hề báo trước đó.

Anh ta thở dài một tiếng, giọng trầm lại, có phần nghiêm túc hơn ban nãy.

"Không sao đâu. Chúng tôi sống ngay chỗ kia, về nhà là có kẹo ngay thôi. Nào, bình tĩnh nào, chú đưa con đi máy bay nhé?"

Rõ ràng là bé gái hiểu "ngồi máy bay" là gì, lập tức nín khóc, chu môi cười toe toét.

Người đàn ông nhấc bổng bé gái lên cao qua đầu, như đang cho con bé "bay", chạy vút về phía trước, để lại tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc vang vọng cả một đoạn đường.

Liên Hạ nghe tiếng cười giòn tan của bé gái, cũng không kìm được mà bật cười. Cô cúi đầu nhìn cây kẹo mút còn cầm trong tay.

Mùi vị đào ngọt ngào chính là loại cô thích nhất.

Vốn là hai người xa lạ, bèo nước gặp nhau. Thế nhưng chút thiện ý giản dị này, lại trở thành chút ngọt ngào hiếm hoi trong những ngày tháng đầy xót xa của cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc