Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 2: Muốn Ly Hôn

Cài Đặt

Chương 2: Muốn Ly Hôn

Liên Hạ vốn đã đứng dậy, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Quý Thời Ngộ bước vào, cô lại chậm rãi ngồi xuống.

“Em ăn xong rồi à?” Anh tiến đến, đứng trước mặt cô.

Trông anh hôm nay có vẻ tâm trạng không tệ. Liên Hạ nghĩ đến cảnh tượng mình trông thấy sáng nay, phần nào hiểu được lý do vì sao.

“Vâng, em ăn xong rồi.”

Quý Thời Ngộ kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, khóe môi hơi nhếch lên, đưa tay khẽ chạm vào mặt cô.

“Em không khỏe sao? Nhìn sắc mặt em không tốt lắm.”

Bên ngoài trời vẫn mưa, hôm nay lạnh hơn mọi khi. Bàn tay anh mang theo hơi lạnh, vừa chạm vào đã khiến Liên Hạ khẽ rùng mình, hơi nghiêng đầu né tránh.

Cảm nhận được sự né tránh ấy, tay Quý Thời Ngộ hơi khựng lại giữa không trung.

Đúng lúc đó, Bà Phương mang cơm đến. Quý Thời Ngộ liền thu tay về, cầm đũa.

Khuôn mặt anh cũng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản, chỉ còn đôi mắt như thoáng qua một chút niềm vui rất mờ nhạt, gần như không thể nhận ra.

Quá nhanh Liên Hạ không nhìn rõ, thậm chí nghi ngờ đó chỉ là ảo giác của mình.

“Mẹ anh vừa gọi điện đến, nói là em đang mang thai.” Anh vừa gắp thức ăn vừa nói. “Em phát hiện ra khi nào vậy? Sao lại không nói với anh?”

Bà Phương đứng ở phía xa, không nghe rõ họ đang nói cái gì.

Liên Hạ cắn nhẹ môi dưới, nhìn anh đặt một miếng hải sâm vào bát cô.

“Cái này em ăn được không? Hay là em ăn đi?”

Cô lắc đầu.

Tay cô siết chặt lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, người hơi ngả ra sau dựa vào ghế, cố gắng điều chỉnh hơi thở, khiến giọng nói trở nên bình tĩnh.

Cô không muốn chọc giận anh. Làm vậy cũng chẳng có lợi gì cho bản thân.

“Xin lỗi… Em không cố tình giấu anh. Chỉ là…”

Hôm qua cô mới xác nhận việc mang thai. Khi đó, cô cũng đã đề cập sơ qua với mẹ anh. Bà rất vui, còn động viên cô nên sớm nói với Quý Thời Ngộ.

Dù chuyện này là do anh chủ động đề nghị, nhưng Liên Hạ không chắc chắn về thái độ của anh. Hơn nữa, tối qua anh không về nhà, nên cô tạm gác lại.

Sáng nay, sau cuộc điện thoại của Hứa Thấm, rồi những gì cô tận mắt chứng kiến tại buổi triển lãm… Liên Hạ đã đại khái hiểu được kế hoạch trong lòng anh.

“Anh yên tâm, em đã giải quyết rồi, sẽ không làm phiền đến anh.” Cô gắng nở một nụ cười tưởng chừng nhẹ nhàng, “Em nhớ rất rõ thỏa thuận giữa chúng ta.”

Mối quan hệ giữa họ vốn không cân bằng. Có thể nói, Quý Thời Ngộ nắm giữ vận mệnh của cô thậm chí là của cả gia đình ba người nhà cô.

“Ý em là gì?” Gương mặt anh giờ đã không còn nụ cười.

Kỳ thực bề ngoài Quý Thời Ngộ rất thu hút, hàng mi dài ánh mắt sáng, ngày mới quen khi anh cố tình lấy lòng cô, Liên Hạ gần như không thể kháng cự.

Ấm áp, dịu dàng, ân cần, chu đáo...

Chỉ là đó không phải con người thật của Quý Thời Ngộ.

Con người thật của anh là một người cô không thể chống lại.

“Sáng nay... em nhận được điện thoại của cô Hứa.” Giọng Liên Hạ nhẹ đi so với ban nãy, dè dặt giải thích “Em đã đến xem triển lãm tranh của họa sĩ Tân Duệ.”

Quý Thời Ngộ khựng lại một chút: “Vậy sao, sao anh không nhìn thấy em.”

Liên Hạ cười nhạt: “Lúc em đến đó thì anh đã đi rồi. Em nhìn thấy anh và cô Hứa đi cùng nhau, nên không muốn làm phiền.”

Anh lại khựng lại. Đôi mắt dần trở nên sắc lạnh.

“Em đã nhìn thấy những gì?”

Liên Hạ không muốn nói.

Cô chỉ lướt qua, bắt gặp Hứa Thấm đang khoác tay anh rất thân mật. Hứa Thấm cười rạng rỡ. Quý Thời Ngộ thì vẫn điềm tĩnh như thường, nhưng trước khi rời đi, anh ôm Hứa Thấm rất lâu.

Cô không phải đến để bắt gian. Nhìn thấy cảnh đó, cô định rời đi ngay. Nhưng Hứa Thấm đã gọi điện, bảo cô quay lại.

Hứa Thấm dẫn cô đi xem tranh, bình thản giới thiệu vài bức tiêu biểu, lại như vô tình nhắc đến tình cảm giữa cô ta và Quý Thời Ngộ.

Cuối cùng, Hứa Thấm nói cô ta đã ly hôn rồi, đang tính về nước định cư phát triển sự nghiệp, và cũng muốn nối lại tiền duyên với Quý Thời Ngộ.

“Lần này, sẽ không còn ai có thể chia rẽ chúng tôi nữa.” Hứa Thấm nói.

Liên Hạ nhìn thấy ánh mắt cô ta hiện lên sự kiên định gần như chắc chắn rằng mọi thứ sẽ thuộc về mình.

Còn cô, không hề muốn chen chân vào cuộc chơi đó. Cô chưa từng có ý định dùng cái thai để đổi lấy điều gì, vậy nên mới dứt khoát đi bệnh viện.

Bụng cô vẫn đau âm ỉ. Cổ họng nghẹn đắng. Mắt cũng dần đỏ lên.

Liên Hạ cắn môi, cố giữ bình tĩnh:

“Quý Thời Ngộ, em chưa từng phản bội thỏa thuận giữa chúng ta dù chỉ một lần. Cô Hứa đã trở về, rồi hai người cũng sẽ có đứa con của riêng mình…”

Cô ngẩng đầu, mắt hoe đỏ, nhưng giọng nói kiên quyết:

“Em đã đưa ra lựa chọn. Em sẽ tự chịu trách nhiệm. Nhưng đứa bé là vô tội. Nó không đáng sinh ra trong một thế giới đầy khiếm khuyết…”

ẦM!

Quý Thời Ngộ đập mạnh chiếc bát trước mặt, ném thẳng vào bức tường đối diện.

Bà Phương bị dọa sợ đến nỗi run rẩy, định bước lên xem xét tình hình, nhưng vừa thấy Quý Thời Ngộ kéo ghế đứng dậy, vẻ mặt lạnh như băng, bà lập tức lùi lại, chỉ dám đứng ở đằng xa, run lẩy bẩy.

Quý Thời Ngộ không nói một lời, mặt lạnh tanh rời khỏi nhà.

Lúc này, bà Phương mới dám lấy hết can đảm tiến lại gần, giọng run run:

“Phu nhân… cô không sao chứ?”

Liên Hạ khẽ lắc đầu, chống tay lên bàn chậm rãi đứng dậy.

“Không sao, bà thu dọn giúp tôi một chút.”

Cuộc thương lượng lại thất bại..

Cô đã cố gắng đến thế, cẩn trọng từng lời nói từng hành động, nhưng vẫn không thể khiến Quý Thời Ngộ hài lòng. Mà nhìn tình hình hiện tại… cô bắt đầu sợ, sợ chuyện này sẽ kéo theo cả người nhà và công ty bị ảnh hưởng.

Đã đến nước này, dù không muốn, Liên Hạ vẫn buộc phải gọi điện cho Quý Thái Thái.

Chỉ nghe thấy bốn chữ “bỏ đứa bé”, bên kia lập tức nói sẽ đến ngay. Liên Hạ không ngăn được, đành nghe theo sắp xếp, lên lầu nghỉ ngơi trước.

Gần 9 giờ, Quý Thái Thái đến nơi.

Bà năm nay vừa tròn 60, dáng người mảnh khảnh, khí chất sắc sảo, ít khi cười nói nhưng lại toát ra vẻ nghiêm nghị tự nhiên, không cần nặng lời cũng khiến người khác nể sợ.

Lúc đầu, bà đối với Liên Hạ khá lạnh nhạt. Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, bà lại trở thành người tốt với Liên Hạ nhất trong cả nhà họ Quý.

Quý Thái Thái ngồi xuống mép giường, giọng nói và ánh mắt đều vô cùng dịu dàng:

“Có chuyện gì vậy, nói cho mẹ nghe.”

Ở nhà mình, Liên Hạ luôn là người giấu chuyện không hay, chỉ kể điều tốt. Nhưng trước mặt Quý Thái Thái, cô có thể thả lỏng, nói vài lời thật lòng.

Cô kể lại mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.

Suốt lúc kể, Liên Hạ vẫn giữ được bình tĩnh từ việc chứng kiến cảnh tượng ở buổi triển lãm, đến chuyện quyết định bỏ đứa bé trong bệnh viện chỉ duy nhất khi nhắc đến cơn giận của Quý Thời Ngộ, trên mặt cô thoáng hiện vẻ hoang mang, lo lắng.

Quý Thái Thái khẽ cười lạnh:

“Loại đàn bà hạ tiện, chỉ biết chơi mấy trò bẩn thỉu như thế, dùng thủ đoạn rẻ tiền để đạt mục đích. Tiểu Hạ, con nói thật với mẹ, con tính làm sao?”

Liên Hạ siết chặt mép chăn trong tay, mắt hơi rũ xuống. Một lúc sau, cô như hạ quyết tâm, siết chặt nắm tay:

“Con muốn… ly hôn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc