Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 20: Ước Hẹn

Cài Đặt

Chương 20: Ước Hẹn

Trần Giản Tây thật sự không biết có nên giận hay không. Bình thường anh vốn rất ghét kiểu người lề mề, rối rắm, lại còn hay dây dưa trong mớ cảm xúc rắc rối. Nhưng người trước mặt là Liên Hạ, là cô nên anh lại chẳng dám nổi giận chút nào.

Không những không dám cáu gắt, anh còn phải nhẫn nhịn, dịu giọng dỗ dành cô. Anh quay lại ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng nói:

“Được rồi, anh không đi.”

Nghĩ đến lời cô nói ban nãy, anh không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô:

“Nhưng con cái không phải chuyện có thể tùy tiện trao cho ai cũng được đâu.”

Liên Hạ im lặng, không nói một lời. Trần Giản Tây cũng không ép cô phải trả lời. Cô vẫn nắm chặt tay anh, cúi đầu cả hai đều rơi vào im lặng.

Từng giây từng phút trôi qua, lòng bàn tay hai người đã bắt đầu rịn mồ hôi. Tay Liên Hạ khẽ run lên.

Giọng cô rất nhẹ, gần như thì thầm. Đầu vẫn cúi, chưa từng ngẩng lên.

“Hứa Thấm… không thể sinh con. Quý Thời Ngộ, hắn muốn em sinh con thay bọn họ.”

Trần Giản Tây bất giác siết chặt tay cô. Anh đã đánh giá thấp độ cặn bã của Quý Thời Ngộ. Mỗi lần tưởng cái tên đó đã hèn hạ đến cùng rồi, hắn lại có thể làm ra những chuyện càng khốn nạn hơn.

Liên Hạ lúc này không khóc nữa, giọng bình tĩnh đến lạ:

“Em không muốn sinh con cho hắn. Nhưng hắn lại… em không còn cách nào khác. Em xin lỗi anh.”

Trần Giản Tây đã hiểu. Liên Hạ không yêu anh, quyết định này chắc chắn là rất khó khăn với cô.

Anh không trách cô, chỉ thấy xót xa vô cùng.

“Vậy nên… em chọn anh?” Anh hỏi. “Nhưng em có nghĩ đến không? Nếu Quý Thời Ngộ biết chuyện này thì sao?”

Liên Hạ sững người một lúc, rồi khẽ nói:

“Em nghĩ rồi. Hắn nhất định sẽ phát điên… Nhưng em chính là muốn như vậy.”

Không thể không nói, suy nghĩ này của Liên Hạ thật sự rất tàn nhẫn. Nhưng mà…

“Vậy còn anh? Còn đứa bé của anh thì sao?”

“Em sẽ nuôi nó thật tốt.” Liên Hạ vội vàng cắt lời anh, khuôn mặt như muốn trấn an.

“Em sẽ giữ bí mật này suốt đời, tuyệt đối không để ảnh hưởng đến cuộc sống của anh sau này.”

Trần Giản Tây nghe mà thấy nghẹn ngực. Không biết nên tức, hay nên cảm động trước sự "biết điều" của cô.

Anh cũng định doạ cô một chút, để cô không dám làm liều nữa. Nhưng vừa nhìn vào đôi mắt cô, to tròn, ngây thơ, còn mang theo một chút trẻ con và dè dặt anh lại chẳng nỡ nói nặng một câu nào.

“Chuyện này… anh không giúp được.” Anh nói, giọng rất khẽ. “Con của anh, chỉ có thể do vợ anh sinh ra.”

Liên Hạ còn vương nước mắt trong mắt, nghe xong liền cụp mi xuống, nhỏ giọng xin lỗi:

“Em biết, thật sự xin lỗi....”

Trần Giản Tây thở dài trong lòng. Lần đầu tiên anh cảm thấy cô gái này có hơi ngốc.

Anh đưa tay lau nước mắt trên má cô, khẽ cười:

“Chờ tới khi giải quyết được chuyện Quý Thời Ngộ, chúng ta kết hôn rồi sinh con cũng chưa muộn. Lúc ấy, sinh hai đứa luôn cũng được.”

Liên Hạ bất ngờ ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt ngây ngốc, ngơ ngẩn như thể không tin nổi những gì vừa nghe.

Tâm trạng Trần Giản Tây bỗng tốt lên rất nhiều. Anh cúi người hôn nhẹ lên trán cô.

“Em chọn anh làm ba đứa bé, ít nhất cũng chứng tỏ em không ghét anh đúng không? Nếu vậy, hãy cho anh một cơ hội.”

Anh cũng không rõ nên nói thế nào, chỉ thấy mọi chuyện diễn ra thật tự nhiên. Dù mới quen nhau không lâu, giờ lại đang nói tới chuyện sinh con, nhưng ngay từ lần đầu gặp mặt cô, khi ba mẹ nhắc đến chuyện đối tượng xem mắt, trong đầu anh hiện lên hình ảnh của cô ngay lập tức.

Trần Giản Tây cũng không biết điều này có được gọi là "yêu từ cái nhìn đầu tiên" hay không, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô, anh đều thấy xót xa và chỉ muốn che chở.

Liên Hạ giống như bị anh làm cho choáng váng, người đờ ra như ngốc nghếch.

Trần Giản Tây bật cười, nhéo nhẹ má cô:

“Nếu em đồng ý, thì chờ khi em tự do rồi chúng ta kết hôn nhé. Anh không nghĩ tình yêu nhất thiết phải kéo dài thật lâu mới có thể kết trái. Cưới chớp nhoáng cũng rất lãng mạn mà, đúng không? Nhưng nếu em muốn suy nghĩ thêm rồi mới quyết định, anh cũng không ép.”

Liên Hạ như vừa hoàn hồn, gật đầu lia lịa như trống bỏi.

Trần Giản Tây thấy cô dễ thương đến không chịu nổi, lại nghĩ đến những chuyện thân mật vừa xảy ra ban nãy, trong lòng càng thêm xao động, vô thức rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

“Chỉ thiếu một bước nữa thôi là thành vợ chồng thật rồi, em nỡ lòng nào bội tình bạc nghĩa?”

Liên Hạ vẫn lắc đầu. Sau khi hoàn toàn tỉnh táo, cô không lắc nữa, chỉ ngơ ngác nhìn anh, không biết nên phản ứng thế nào.

Cô nghiêm túc đến mức khiến Trần Giản Tây không nỡ trêu chọc thêm nữa.

Anh dang tay ôm chặt cô vào lòng.

“Liên Hạ, có lẽ chúng ta cần thêm thời gian để hiểu nhau, nhưng nếu em không phản đối, vậy những chuyện phía sau, cứ để anh lo.”

Trần Giản Tây trước khi rời đi đã để lại không gian riêng cho Liên Hạ tự mặc lại quần áo.

Cô vẫn chưa hiểu rốt cuộc mọi chuyện sao lại thành ra như vậy. Vừa chỉnh sửa lại trang phục vừa thất thần.

Ý anh là… hai người họ đang yêu nhau ư?

Nhưng rõ ràng họ còn chưa thật sự thân thiết. Tất nhiên, cô không ghét Trần Giản Tây, nhưng để nói là yêu thì… thật sự chưa đến mức ấy. Mà anh cũng đâu có nói gì đến tình yêu?

Chỉ vì vừa rồi xảy ra chuyện đó thôi sao?

Mặc xong quần áo, chỉnh lại tóc tai gọn gàng, chắc chắn mọi thứ ổn rồi, Liên Hạ mới thấp thỏm bước ra khỏi phòng khách.

Trần Giản Tây đang đứng cạnh cửa, hai tay đút túi, ánh mắt nhìn xa xăm như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Từ sau lần chủ động thất bại, giờ cô vừa xấu hổ vừa ngượng, căn bản không dám nhìn thẳng vào anh.

Trần Giản Tây lên tiếng trước: “Đồ ăn nguội cả rồi, chắc là không ăn được nữa đâu. Hay là chúng ta ra ngoài ăn gì đó nhé?”

Bữa ăn này thực ra chỉ là cái cớ. Liên Hạ giờ đây cũng chẳng còn bụng dạ nào mà ăn uống, nhưng cô biết không thể cứ chìm trong cảm xúc của bản thân.

Khi vừa đi ra tới cửa, Trần Giản Tây bỗng kéo tay cô lại, mỉm cười nói: “Em rửa mặt một chút đã.”

Cô vốn đã rất xinh, còn trẻ, dù không trang điểm cũng đã nổi bật. Nhưng vừa rồi khóc lóc, mặt mày còn đọng nước mắt, đôi mắt cũng hơi sưng lên.

Liên Hạ ngượng chín cả mặt, vội vã đi rửa mặt. Cô dùng khăn lạnh chườm mắt một lúc, rồi mới cúi đầu quay lại bên anh.

Trần Giản Tây bật cười, đưa tay nâng mặt cô lên: “Em cứ cúi đầu làm gì thế?” Anh nhìn cô một lúc rồi lại cười, “Xinh thế này thì nên ngẩng đầu mà đi chứ, có gì phải giấu đâu?”

Mặt Liên Hạ đỏ bừng, đến cả vành tai cũng hồng lên.

Cô đúng là không chịu được trêu đùa, Trần Giản Tây thấy cô ngượng quá thì vội buông tay.

Hai người cùng xuống lầu, vừa ngồi vào xe, Trần Giản Tây hỏi cô muốn ăn gì. Cô đáp khẽ: “Tùy anh.”

Anh liếc nhìn cô, bất đắc dĩ, đành tự mình quyết định.

Xe vừa rời khỏi bãi đậu, Liên Hạ đột nhiên lên tiếng:

“Trên đường mình ghé hiệu thuốc một chút nhé.”

Trần Giản Tây sửng sốt: “Sao thế? Em thấy không khỏe à? Có cần đến bệnh viện không?”

Liên Hạ đỏ bừng cả tai, không dám nhìn anh: “Không cần… Em chỉ mua ít thuốc thôi.”

Trần Giản Tây chưa hiểu, gật gù rồi lại hỏi: “Thuốc gì cơ? Uống linh tinh không tốt đâu. Hay là để anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra cho chắc?”

Liên Hạ đoán chắc là anh chưa từng trải qua chuyện này, nên hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó. Thấy anh cứ lo lắng lung tung, cô càng bối rối hơn, ấp úng mãi mới nhỏ giọng nói:

“Hôm qua… chuyện hôm qua… Em vẫn chưa uống thuốc, sợ sẽ có thai.”

Liên Hạ dường như hiểu anh định nói gì, cũng không nhìn anh, chỉ cúi đầu, thì thầm như tự nói với mình:

“Em sợ uống thuốc sẽ ảnh hưởng đến đứa bé. Em cũng đâu biết hắn lúc nào sẽ đến… Em cũng không thể lúc nào cũng uống thuốc được. Dù gì chuyện cũng thành rồi, chi bằng cứ để vậy. Em sẽ âm thầm làm xét nghiệm trước, nếu đúng là con của anh thì em mới sinh.”

Trần Giản Tây vừa lái xe, vừa lắng nghe những lời cô nói, dần dần xâu chuỗi mọi thứ lại, bắt đầu hiểu được logic trong suy nghĩ của cô.

Liên Hạ và Quý Thời Ngộ vừa mới phát sinh quan hệ hôm qua, hôm nay cô đã tìm đến Trần Giản Tây. Trong khoảng thời gian ấy, cô vẫn chưa uống thuốc. Nếu thật sự đã có thai, việc uống thuốc bây giờ có thể sẽ ảnh hưởng đến đứa bé, mà cô thì lại có ý định nghiêm túc muốn sinh con, muốn nuôi dưỡng đứa bé này.

Hơn nữa, từ những lời cô nói và cả những vết bầm còn sót lại trên người, Trần Giản Tây có thể đoán ra: rất có thể Mùa Khô Ngộ đã dùng đến thủ đoạn nào đó, khiến cô không thể phản kháng. Mà cô, cũng chẳng thể nào sau mỗi lần như thế đều đi uống thuốc tránh thai, cho nên dứt khoát không uống nữa, chọn cách đến gặp anh để "đánh cược" một lần.

Nếu đứa bé là của anh, vậy thì tốt nhất. Còn nếu không phải… e rằng cô sẽ lặng lẽ từ bỏ.

Tất cả đều rất logic, suy nghĩ của cô không có gì sai. Nhưng điều duy nhất cô không tính đến… chính là bản thân mình.

Nhìn bề ngoài cô yếu đuối, ngoan ngoãn là thế, nhưng thật ra bên trong lại rất có chủ kiến, thậm chí táo bạo đến mức liều lĩnh. Cô chẳng hề sợ tổn thương chính mình như vết thương cũ còn hằn trên cánh tay kia.

Lần đầu tiên, Trần Giản Tây bắt đầu lo lắng thật sự về tình trạng tâm lý của Liên Hạ.

Anh tìm một chỗ yên tĩnh rồi dừng xe lại.

Liên Hạ khó hiểu, nhìn quanh một lượt: “Ở đây đâu có hiệu thuốc.”

Anh vốn định nghiêm túc nói chuyện với cô, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu. Sau cùng, chỉ khẽ thở dài rồi nắm tay cô, nhẹ nhàng siết một cái.

“Về sau đừng tự làm mình tổn thương nữa, được không em?”

Liên Hạ ngơ ngác nhìn anh, ánh mắt dần cụp xuống, khẽ khàng “Ừm” một tiếng.

Trần Giản Tây sau đó mới tìm được một tiệm thuốc gần đó. Anh không để Liên Hạ xuống xe, mà tự mình vào mua thuốc cho cô. Khi quay lại, thấy cô vẫn ngồi ngẩn người ở ghế phụ.

Anh đưa thuốc cho cô. Liên Hạ nhận lấy, nắm chặt trong tay, ngập ngừng như có điều muốn nói.

“Em muốn nói gì à?” Anh vừa thắt dây an toàn cho cô vừa hỏi.

Khuôn mặt Liên Hạ mang theo vẻ dè dặt, đầy do dự.

“Em… em không thật sự muốn ra ngoài ăn nữa.”

Trần Giản Tây ban đầu còn căng thẳng, nhưng nghe câu này lại bất giác thở phào. Anh hiểu tâm trạng của cô, có lẽ bản thân anh cũng đã quá vô tâm.

“Chuyện nhỏ thôi mà.” Anh cười, quay đầu xe lại, cố ý pha trò cho cô thoải mái, “Về nhà gọi cơm hộp cũng được chứ gì.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc