Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 19: Xin Anh Hãy Cho Em...

Cài Đặt

Chương 19: Xin Anh Hãy Cho Em...

Hơn mười phút sau, Trần Giản Tây từ thang máy bước ra. Liên Hạ tay xách một túi đồ, đang đứng chờ ở hành lang giữa hai căn hộ.

Anh tiến lại gần, nhận lấy túi từ tay cô.

“Em mua gì thế?”

“Rau với một con cá, họ đã làm sạch sẵn rồi, về chỉ cần hấp là được. À, còn có hai quả cà chua nữa. Nhà anh có trứng gà không?”

Trần Giản Tây mở cửa, đưa tay đỡ Liên Hạ vào trong, tiện tay đóng cửa lại rồi đi lấy dép cho cô.

“Em cũng dễ nuôi thật đấy, hiếm khi chủ động nói muốn ăn gì, vậy mà cũng không cho anh nấu nhiều thêm chút.”

Liên Hạ chỉ mỉm cười, có chút ngượng ngùng.

Hôm nay cô mặc sơ mi trắng, cổ có thắt nơ, kín đáo gọn gàng. Dưới là váy dài ôm sát màu xám tro, càng tôn lên dáng người thanh mảnh. Đứng cách một đoạn, Trần Giản Tây vẫn có thể ngửi thấy hương nước hoa thoang thoảng trên người cô, mùi rất nhã nhặn, rất hợp với khí chất của cô.

Chỉ là sắc mặt cô hôm nay không được tốt lắm, mắt hơi sưng, giống như đêm qua mất ngủ, hoặc là... đã khóc?

Trần Giản Tây lại nhớ tới bức ảnh hôm qua, trong lòng bỗng thấy bực bội, vội xách túi vào bếp.

Liên Hạ cũng theo vào, định giúp một tay.

“Đồ có bao nhiêu đâu, em cứ để đấy rồi đi nghỉ một lát đi.”

Liên Hạ thu tay lại, hơi áy náy:

“Vậy em không giúp nữa nhé. Tối qua em ngủ không ngon lắm, chắc phải nằm nghỉ một chút.”

Trần Giản Tây gật đầu:

“Ừ, em đi đi. Lát nữa cơm xong anh sẽ gọi.”

Đống đồ ăn thực ra chẳng có gì phức tạp, đợi gần chín giờ trưa Trần Giản Tây mới bắt đầu hấp cá, xào rau, nấu canh. Chưa bao lâu đã xong bữa trưa. Ra khỏi bếp, anh mới phát hiện không thấy Liên Hạ trong phòng khách.

“Liên Hạ?”

Giọng cô vọng ra từ phòng dành cho khách, nghe cứ khàn khàn.

Trần Giản Tây cảm thấy hơi lạ. Với mối quan hệ hiện tại giữa hai người, nếu chỉ là chợp mắt thì cô sẽ không vào tận phòng ngủ.

Anh đi tới gõ cửa, rồi mới nhẹ tay đẩy ra.

Rèm trong phòng đã buông, ánh sáng u ám. Liên Hạ ngồi bên mép giường, cúi đầu im lặng.

Trần Giản Tây thấy không ổn, suy nghĩ một lúc rồi bước vào.

“Liên Hạ?”

Cô không đáp, vẫn cúi đầu.

Lòng anh càng thêm nghi hoặc đưa tay ra, dừng lại lưng chừng trên đỉnh đầu cô, mãi mà chưa dám chạm xuống.

“Em làm sao vậy?”

Liên Hạ chỉ khẽ lắc đầu.

Bất lực, anh đành ngồi xuống cạnh cô nhẹ giọng hỏi:

“Em thấy không khỏe à?”

Cô vẫn không nói lời nào.

Anh đành liều, đưa tay khẽ xoay mặt cô lại.

Ánh sáng lờ mờ, đôi mắt cô lấp lánh, vẫn còn vương giọt nước mắt.

“Em…”

Liên Hạ lại muốn cúi đầu tránh đi, nhưng Trần Giản Tây vội ngăn lại, lúng túng dùng tay lau nước mắt cho cô.

Anh đâu có kinh nghiệm gì với con gái, nhất là trong tình huống như thế này, với hắn mà nói quả thật như bước vào một vùng đất xa lạ.

“Liên Hạ… Đừng khóc…”

Nhưng cô càng khóc dữ hơn, không phát ra tiếng nào chỉ là lặng lẽ rơi nước mắt.

Trần Giản Tây không biết làm gì, lòng cuống cuồng. Nhớ tới cảnh anh trai từng dỗ chị dâu, anh cũng bắt chước đưa tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng.

“Sao lại thế này? Rõ ràng lúc nãy còn bình thường mà…”

Trong đầu anh hiện lên bức ảnh hôm qua. Nhưng... chẳng lẽ Quý Thời Ngộ thật sự vô sỉ đến mức không xóa lịch sử, để cô nhìn thấy luôn sao?

Vỗ lưng một lúc lâu, anh lại xoay mặt cô lại lần nữa. Liên Hạ khụt khịt, vẻ mặt tội nghiệp đến không nỡ nhìn.

Trần Giản Tây khẽ động lòng, định nói lời an ủi thì bỗng nghẹn trong cổ họng.

Tim anh bỗng đập thình thịch, như thể có điều gì đó sắp xảy ra.

Liên Hạ lặng lẽ nhìn anh, môi mấp máy. Anh định hỏi cô định nói gì thì cô đã nghiêng người lại gần.

Cô vừa khóc xong, đôi môi còn ướt. Trần Giản Tây đứng hình tại chỗ.

Liên Hạ khụt khịt, nhẹ nhàng áp sát lần nữa, môi lại đặt lên môi anh.

Lần này, cô chậm rãi dịu dàng, như mang theo cả một tiếng thở dài nhẹ tênh.

Trong đầu Trần Giản Tây như có tiếng “ong” vang lên, trống rỗng. Bàn tay đặt sau lưng cô lúc nắm chặt, lúc lại buông lơi, cuối cùng buông hẳn rồi áp cô xuống giường.

Liên Hạ nhắm chặt mắt, không dám nhìn Trần Giản Tây, cũng không dám đối diện với việc mình đang làm.

Cô âm thầm cầu nguyện ông trời thương xót, nếu thật sự phải mang thai, thì đứa bé đó nhất định phải là con của Trần Giản Tây. Có lẽ một lần chưa đủ, sau này cô sẽ phải tìm cách tiếp cận anh thêm vài lần nữa. Nhưng dù sao thì bước đầu cũng đã qua, những chuyện sau này hẳn sẽ dễ dàng hơn. Chờ khi thật sự mang thai, cô sẽ lén đi khám, chỉ cần chắc chắn đứa bé là của Trần Giản Tây, cô sẽ sinh.

Còn Quý Thời Ngộ... kiểu người như hắn, dù có di truyền gì thì cũng chỉ đem lại tai họa gieo xuống cho đời sau.

Mà Trần Giản Tây cô tin anh là người tốt. Anh từng che chở cho cô, cũng chưa từng làm điều gì tổn thương cô.

Trước đây Trần Giản Tây từng nói mình vẫn độc thân. Bây giờ, cảm giác đó càng rõ hơn. Anh không hề có kinh nghiệm, loay hoay mãi cũng chẳng biết làm sao cho đúng. Nhìn anh vụng về đến tội, Liên Hạ khẽ thở dài, rồi lặng lẽ đưa tay tháo khóa yếm, do dự giây lát lại rút cả lớp váy mỏng bên dưới ra. Cô thở dốc, chậm rãi cởi khuy áo sơ mi của anh.

Cô áp vào ngực anh, cảm nhận sự vụng về xen lẫn dịu dàng nơi anh, nước mắt cứ thế mà rơi xuống.

Trong lòng cô khẽ nói với Trần Giản Tây: “Xin lỗi anh.”

Có lẽ sau này anh sẽ gặp được một cô gái thật tốt, nhưng vì quãng thời gian giữa hai người mà bị ảnh hưởng, mà vướng bận thêm nhiều phiền não không đáng có. Nhưng cô... thật sự không còn cách nào khác, mới đành chọn con đường này.

Quý Thời Ngộ là một kẻ điên. Nếu cô phản kháng quá quyết liệt, hắn hoàn toàn có thể nhốt cô lại, bắt cô phải sinh con cho hắn.

Liên Hạ tin chắc, chuyện đó hắn hoàn toàn có thể làm được. Cho nên, cô nhất định phải tận dụng quãng thời gian còn chút tự do này.

Cô không còn thời gian để do dự. Cô buộc phải quyết định thật nhanh.

Nhưng cô hứa, cô sẽ giữ bí mật này đến suốt đời. Sẽ không mang đứa bé xuất hiện trước mặt Trần Giản Tây, cũng sẽ không làm phiền đến cuộc sống sau này của anh.

Chỉ hy vọng đứa bé này có thể giúp cô kéo dài chút thời gian. Ba cô không còn nhiều thời gian nữa. Trước khi cô sinh con, nếu Quý Thời Ngộ còn chút lương tâm vì đứa bé, có lẽ sẽ không làm khó cô thêm nữa. Như vậy, ít nhất trong mắt ba, cô vẫn có thể sống như một người hạnh phúc.

Động tác của người phía trên bỗng khựng lại. Trần Giản Tây thở gấp, giọng khàn khàn:

“Liên Hạ… Có chuyện gì vậy em?”

Cô mở mắt, nhưng không dám nhìn vào mắt anh, chỉ để mặc cho nước mắt tuôn ra, càng lúc càng nhiều.

Hai tay Trần Giản Tây chống lên giường, cố không đè nặng lên người cô, hạ giọng hỏi lại:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh không nghĩ mình có sức hút đến mức em phải làm vậy…”

Liên Hạ quay mặt đi, vẫn không nói gì chỉ khóc.

Nỗi xấu hổ, áy náy, sợ hãi, bất an, trăm mối cảm xúc đan xen khiến cô không biết phải trả lời thế nào.

Trần Giản Tây vừa định tách người ra, cô bỗng vòng tay ôm chặt lấy anh, nước mắt đầy mặt, rốt cuộc cũng ngước lên nhìn thẳng vào anh.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, đôi mắt đẫm lệ khiến tầm nhìn mờ đi, nhưng cô vẫn nhìn anh không rời, ghì chặt lấy anh.

“Trần Giản Tây… Xin anh… hãy cho em một đứa con đi, được không?”

Bàn tay đặt trên lưng cô bỗng siết chặt. Toàn thân Trần Giản Tây có chút cứng đờ, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn.

Anh cảm thấy mọi thứ vừa điên rồ vừa hoang đường, không thể tin nổi.

Trần Giản Tây vén tóc cô ra sau tai, hai tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, dịu dàng dỗ dành:

“Em đừng khóc nữa… Đừng như thế…”

"Em nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì?" Trần Giản Tây luống cuống, chỉ có thể dựa vào suy đoán của mình mà gợi ý.

"Hay là… là vì Quý Thời Ngộ? Anh giúp em thoát khỏi hắn có được không? Nhà em làm về thời trang đúng không? Anh có thể nghĩ cách giúp em. Em chẳng phải tự thiết kế quần áo sao? Anh quen vài nữ minh tinh, bọn họ đều khá thân với anh, anh có thể nhờ họ giúp em quảng bá. Hoặc là… em muốn tiếp tục học vẽ không? Anh sẽ đưa em ra nước ngoài du học được không? Công ty của em có thể thuê giám đốc chuyên nghiệp quản lý, anh cũng có thể giúp em để ý một chút."

Thật ra muốn hiểu về cô cũng không khó, bởi vì cuộc sống của cô quá đơn giản, hơn nữa còn sống ngay dưới lầu anh, chỉ cần để tâm một chút là có thể biết rõ tình hình.

Trần Giản Tây không ngờ cô còn nhỏ như vậy, chưa đầy hai mươi hai tuổi, người khác ở tuổi này vừa mới tốt nghiệp đại học mà thôi.

“Liên Hạ…” Anh nói rồi bỗng dừng lại, vì vừa nhìn thấy bờ vai cô bầm tím. Trên cổ cũng có, chỉ là ban nãy bị tóc che mất.

Anh lập tức nhớ đến bức ảnh đó… và đoán được vì sao lại có những vết thương như vậy.

Là Quý Thời Ngộ ép buộc cô? Là hắn hành hạ cô sao?

Trần Giản Tây không có kinh nghiệm, nên cũng không phân biệt được mức độ nghiêm trọng là đến đâu, liệu đây có phải là chuyện "bình thường" mà ai đó phải chịu đựng hay không.

Anh cuống quýt kéo chăn ra, định kiểm tra xem còn chỗ nào trên người cô bị thương. Nhưng lần này, Liên Hạ người từ nãy đến giờ vẫn rất chủ động lại lập tức kéo chăn lại, giữ chặt.

“Anh không có ý xấu.” Trần Giản Tây vội vàng rút tay về, chỉ vào bờ vai cô dịu giọng hỏi:

“Những chỗ khác… cũng có nữa à?”

Liên Hạ cắn môi, khẽ gật đầu.

Trần Giản Tây do dự một lúc, nhưng vẫn cố gắng hỏi rõ:

“Vậy… đây là chuyện thường xuyên xảy ra, hay là… bất thường? Xin lỗi, anh không có kinh nghiệm, nên thật sự không biết phải phán đoán thế nào.”

Liên Hạ im lặng. Cảm giác áy náy trong lòng cô lại càng sâu hơn, cô thấy mình thật dơ bẩn, đang kéo một người tốt như anh xuống vũng bùn cùng mình.

“... Thật xin lỗi.”

Trần Giản Tây khẽ cười, cúi đầu xoa nhẹ tóc cô:

“Vừa rồi là anh suýt chút nữa làm chuyện sai trái. Nếu phải xin lỗi, thì cũng là anh xin lỗi em mới đúng.”

Liên Hạ lắc đầu thật mạnh.

“Không phải… Là em…”

Nhưng cô không nói hết câu. Trần Giản Tây là người sống đúng mực, chắc chắn cũng có nguyên tắc riêng với người bạn đời của mình. Biết đâu, trong lòng anh còn có chút thích “sạch sẽ”, vậy mà cô lại cố tình quyến rũ anh, kéo anh vào chuyện này… Cô và Quý Thời Ngộ rốt cuộc khác nhau bao nhiêu chứ?

Trần Giản Tây chờ một lúc, thấy cô vẫn không nói ra lý do, đành khẽ thở dài.

“Với mối quan hệ giữa chúng ta… chắc chắn em chưa đến mức phải lên giường với anh, lại còn xin anh cho em một đứa con, đúng không?” Anh cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn quyết định đánh vỡ sự im lặng:

“Là vì bức ảnh đó sao?”

Liên Hạ lập tức ngẩng đầu nhìn anh, như thể không ngờ anh sẽ nhắc đến chuyện đó. Trong mắt cô thoáng hiện nét xấu hổ và uất ức, nhưng rồi lại dần bình tĩnh trở lại.

Cơn giận trong lòng Trần Giản Tây bỗng bốc lên. Anh hận không thể lập tức đến trước mặt Quý Thời Ngộ, đánh cho tên khốn đó một trận ra trò.

Hóa ra cô thật sự biết về chuyện bức ảnh đó.

Chỉ là… lúc này nói trắng ra, chính anh lại thấy hơi xấu hổ. Nghĩ bao nhiêu thứ trong đầu, cuối cùng chỉ thốt ra một câu khô khốc:

“Chuyện đó… không phải là lỗi của em.”

Liên Hạ vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu, thỉnh thoảng hít vào từng hơi đứt quãng.

Giờ phút này, cô trông không khác gì trong bức ảnh kia là mấy chăn quấn tới ngực, hai vai trần lộ ra ngoài. Cơn mê loạn ban nãy đã qua, Trần Giản Tây giờ đây lại không biết phải nhìn vào đâu cho phải phép.

“Nếu em thật sự không muốn nói thì cũng không sao.” Anh cúi người mặc lại áo sơ mi, tay chân vụng về. “Chuyện vừa rồi… xin lỗi em. Anh ra ngoài trước. Em cứ từ từ mặc lại đồ.”

Anh vừa bước đi được một bước, thì bàn tay Liên Hạ đột ngột nắm lấy tay áo anh.

“Anh… đừng đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc