Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiếng động cơ trầm đều vang vọng từ con dốc dài. Ngọc Vy đứng bên cổng trường, một tay khẽ che nắng, mắt dõi về phía con đường đất đỏ đang cuộn bụi. Mấy đứa trẻ chơi bên sân ngừng lại, chỉ trỏ rồi ríu rít gọi nhau:
– Bộ đội đến! Bộ đội đến!
Một chiếc xe tải màu xanh lục hiện ra, lớp bụi đường mỏng mảnh tung lên theo từng vòng bánh. Xe dừng lại, cửa mở, những bóng áo lính nhanh nhẹn bước xuống.
Người đi đầu là một chàng trai cao lớn, vai rộng, dáng đứng thẳng như cây tùng trên đỉnh núi. Nước da rám nắng, đôi mắt sâu và sáng, toát lên vẻ bình tĩnh của người từng trải qua gió sương. Anh đảo mắt nhìn quanh – không phải cái nhìn tò mò, mà như đang ghi nhớ từng chi tiết của nơi này.
Ngọc Vy tiến lại gần.
– Chào các anh, các anh từ dưới huyện lên ạ?
Người lính ấy tháo mũ, đưa tay chào:
– Vâng, chúng tôi là đội công tác của tiểu đoàn biên phòng. Tôi là Nhật Phong, phụ trách nhóm. Nghe trưởng bản báo trường bị dột, cấp trên cử chúng tôi lên sửa lại.
Giọng anh trầm, chậm rãi, nhưng có một thứ gì đó dứt khoát trong từng từ. Vy gật đầu, mời cả nhóm vào.
Trên đường dẫn họ tới dãy lớp học, Vy liếc nhìn người đi cạnh mình. Nhật Phong bước vững chãi, ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại ở bức tường gỗ đã bạc màu hay những bộ bàn ghế xiêu vẹo. Anh không hỏi han nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát.
Trong sân trường, nắng hắt xuống vạt cỏ khô. Lũ trẻ đứng tụm một góc, vừa háo hức vừa e dè nhìn những vị khách lạ. Một cậu bé thì thầm:
– Cô ơi, chú bộ đội kia cao quá…
Vy mỉm cười, khẽ xoa đầu trò nhỏ, nhưng mắt lại thoáng bắt gặp nụ cười của Nhật Phong. Nụ cười ấy không rộng, nhưng đủ để khoảng cách ban đầu giữa họ bớt xa lạ.
Bàn chân Nhật Phong dừng lại đôi chốc nơi những khe hở trên mái, nơi ánh nắng lọt xuống sàn. Anh đưa tay chạm nhẹ vào khung cửa sổ đã mục, ánh mắt thoáng chùng xuống – không phải thương hại, mà là một nỗi suy tư.
Sân trường trưa nay yên tĩnh. Lũ trẻ tụm lại thành từng nhóm nhỏ, đôi mắt tò mò nhìn đoàn bộ đội. Vy để ý thấy thỉnh thoảng Phong lại khẽ cúi xuống mỉm cười với một đứa trẻ nào đó, nụ cười hiền nhưng nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự tập trung.
– Lớp này dột nặng nhất – Vy chỉ vào một phòng học. – Hôm mưa lớn, học trò phải che vở bằng bao nilon.
– Tôi nhớ chỗ này – Phong nói khẽ, mắt nhìn lên mái.
Vy hơi ngạc nhiên:
– Anh từng đến đây rồi sao?
– Nhiều năm trước, lúc mới vào quân ngũ, tôi theo đơn vị đi tuần qua đây. Chỉ ghé vài giờ, nhưng… – Anh ngập ngừng, như đang sắp xếp lại ký ức – tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh mấy đứa trẻ ngồi học dưới mái dột.
Câu nói khiến Vy lặng đi một nhịp. Cô chợt nhận ra, anh không chỉ là một người lính làm nhiệm vụ, mà là người từng mang hình ảnh nơi này theo mình suốt những năm qua.
– Vâng – Vy đáp, rồi quay đi, nhưng tim vẫn đập nhanh hơn thường lệ.
Khi tấm tôn cuối cùng được cố định, Phong nhảy xuống đất. Anh nhận chai nước từ tay Vy, khẽ gật đầu:
– Cảm ơn cô. Ở đây, chắc cô chịu nhiều vất vả lắm.
– Cũng quen rồi – Vy mỉm cười – so với các anh ngoài biên giới thì chưa là gì.
Lần này, Phong không đáp ngay. Anh chỉ nhìn cô một thoáng lâu hơn, như muốn giữ lại hình ảnh này trong trí nhớ.
Chiều muộn, khi nắng đã nhạt, công việc tạm dừng. Đồng đội rủ nhau xuống suối rửa tay. Phong nán lại vài bước, đứng ở cửa lớp nhìn ra khoảng sân trống. Vy xếp bàn ghế, vô tình quay sang bắt gặp ánh mắt ấy. Người con trai ấy thật bình tĩnh, gọn gàng, và… có chút gì đó khó đoán.
Cô không biết rằng, lý do thực sự khiến Nhật Phong nhận nhiệm vụ lên bản không chỉ là sửa mái trường. Trong hồ sơ của đơn vị, đây là vùng biên giới xa nhất trong địa bàn phụ trách – và cũng là nơi anh từng ghé qua một lần ngắn ngủi nhiều năm trước, khi mới nhập ngũ. Lần đó, anh chỉ ở lại vài giờ, nhưng hình ảnh ngôi trường gỗ nhỏ, những đứa trẻ ngồi học dưới mái dột… đã in sâu trong trí nhớ.
Hôm nay, quay lại, cảnh vật không thay đổi nhiều. Chỉ khác là, trong sân trường giờ có thêm một người – cô giáo trẻ với tà áo dài trắng, đôi mắt ánh lên sự kiên định quen thuộc mà anh từng thấy ở nơi này, nhưng chưa từng biết tên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
