Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng vùng cao bắt đầu bằng tiếng gà gáy vọng từ triền núi xa, tiếng suối róc rách men theo con dốc đá, và mùi khói bếp len lỏi giữa những nếp nhà sàn. Mặt trời còn chưa ló hẳn, nhưng từng tia sáng đầu tiên đã nhuộm vàng những vạt cỏ lau, khiến chúng nghiêng mình như đang chào một ngày mới.
Trường tiểu học bản Nà Pha nằm nép mình bên sườn đồi, nhỏ bé và cũ kỹ. Ba phòng học dựng bằng gỗ tạp, mái tôn đã loang màu rỉ sét. Những ngày mưa lớn, tiếng giọt nước dột xuống sàn vang đều như nhịp trống, khiến bài giảng nhiều khi phải tạm ngừng.
Ngọc Vy đứng ở hiên lớp, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây luôn có mùi của núi rừng – mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi lá cỏ còn đọng hơi sớm, và cả chút mằn mặn của gió thổi từ dòng suối phía dưới bản.
Cô lên đây đã gần hai năm. Ban đầu, khi vừa tốt nghiệp trường sư phạm, Vy nhận công tác ở thành phố. Nhưng sau một lần tham gia chương trình dạy tình nguyện mùa hè tại vùng cao, cô đã quyết định xin chuyển hẳn lên bản. Quyết định ấy khiến bạn bè ngạc nhiên, cha mẹ lo lắng. Còn cô thì chỉ nghĩ đơn giản: nơi này thiếu giáo viên, và ánh mắt trong veo của lũ trẻ khi cầm được cuốn sách đầu tiên đã khiến cô không thể bỏ đi.
Ngày của Vy bắt đầu sớm hơn người dưới xuôi. Sáng nào cũng vậy, cô nhóm bếp đun ấm nước chè, ăn qua loa rồi đi bộ gần ba cây số đường núi đến trường. Con đường quanh co, mùa nắng thì bụi đỏ bám đầy ống quần, mùa mưa thì phải xắn váy, lội qua những đoạn bùn lầy. Nhưng với cô, tất cả đã trở thành thói quen.
Nơi đây nắng tháng Sáu rót vàng như mật lên triền núi. Không khí oi ả đến mức những tán cây ven đường cũng rũ xuống, lặng yên chịu đựng hơi nóng phả ra từ mặt đất. Con đường dẫn lên bản vẫn ngoằn ngoèo như một dải lụa xám quấn quanh sườn núi, chốc chốc lại ẩn hiện giữa những khóm lau trắng xóa, rung mình trong gió.
Trong căn phòng nhỏ Ngọc Vy khẽ cúi người, nhặt lại cuốn vở rơi dưới sàn. Lũ học trò vừa ùa ra khỏi lớp, chân đất chạy băng qua sân, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp khoảng không. Cô đứng yên một lát, để mặc tiếng ve rộn rã hòa cùng tiếng gió lùa qua vách gỗ. Mùi phấn bảng và giấy vở cũ kỹ vẫn còn đọng lại trong không khí, quen thuộc như nhịp thở của cô mỗi ngày.
Ngày của Vy thường bắt đầu từ rất sớm. Khi mặt trời chưa kịp ló rạng sau đỉnh núi, cô đã dậy, nhóm bếp đun ấm nước chè, ăn vội bát cơm nguội với vài miếng muối vừng. Con đường đến trường dài hơn ba cây số, quanh co dốc đứng, mùa nắng thì bụi đỏ mù mịt, mùa mưa thì trơn trượt đến mức phải lội bùn. Thế nhưng, ngày nào cô cũng đi, vì ở nơi này, nếu cô nghỉ một ngày… học trò sẽ mất cả buổi học.
Trường chỉ có ba phòng học, dựng bằng gỗ tạp, mái lợp tôn đã hoen gỉ. Những bộ bàn ghế thấp bé, xiêu vẹo, mỗi khi lũ trẻ nô đùa lại kêu cót két. Vào mùa mưa, nước dột tong tong xuống bảng, cô phải kéo học trò sang góc khô để tiếp tục giảng bài. Nhưng Vy chưa từng than phiền. Cô yêu lũ học trò bé nhỏ – những đôi mắt đen láy, trong veo và khát khao biết chữ.
Buổi sáng hôm ấy, Vy dạy xong ba tiết liên tiếp. Bàn tay cô lấm bụi phấn, giọng hơi khàn đi vì đọc bài cùng học trò. Cô đang cặm cụi sửa lại vài trang vở lem mực thì trưởng bản ghé vào, nở nụ cười mộc mạc:
– Chiều nay có đoàn bộ đội từ dưới huyện lên giúp sửa mái trường. Nghe nói ở lại mấy ngày đấy, cô giáo chuẩn bị đón nhé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
