Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Hè Năm Ấy Chúng Ta Tròn 18 Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

"Nhắc đến hoa cúc, tớ lại nghĩ bậy bạ. Lúc nào tớ cũng liên tưởng đến bệnh trĩ, như thể hoa cúc nở ra từng cái trĩ ấy. Cậu có tưởng tượng nổi không?" Dương Nam vừa nói, vừa nhận được ánh mắt trừng trừng của Sư Tiểu Khanh, liền im bặt.

Hai người im lặng một lúc, rồi Dương Nam chép miệng, đột nhiên mở lời: "Cho tớ thử một ngụm đi."

"Không cho, coi chừng miệng cậu cũng mọc trĩ đấy."

"Tớ chỉ muốn thử vị thôi mà."

"Không! Cho!" Sư Tiểu Khanh thẳng thừng từ chối.

"Ảnh chụp đẹp lắm… Cậu có muốn xem thử không?" Dương Nam tiếp tục trêu chọc.

Sư Tiểu Khanh ném bút xuống bàn, mặt tối sầm lại nhìn Dương Nam. Thấy vậy, Dương Nam lập tức co rúm, chạy đi mượn cốc của thầy Mạnh. Khi quay lại, Sư Tiểu Khanh bất đắc dĩ rót cho Dương Nam nửa cốc trà.

"Cho tớ ít cánh hoa nữa đi." Dương Nam vẫn không chịu dừng, thèm thuồng nhìn bình giữ nhiệt của Sư Tiểu Khanh.

"Đây là cả một bông hoa, có thể ngâm lại nhiều lần. Cho cậu phí mất."

"Cho tớ vài cánh thôi, không thì làm sao mà mọc trĩ được? Muốn mọc trĩ cũng phải có chút thành ý chứ, cậu nói có phải không?" Dương Nam cợt nhả.

Sư Tiểu Khanh chịu hết nổi, bèn đưa cả bông hoa cho cậu ta.

Dương Nam hớn hở cầm lấy cốc, uống vài ngụm rồi nhặt bông hoa ra, cắn thử vài cánh, nhai một lúc rồi nhổ ra giấy: "Không ngon."

"Cậu sao mà ham ăn thế, đây có phải là đồ ăn đâu."

"Màu sắc đẹp quá, khiến tớ muốn thử xem sao."

Sư Tiểu Khanh nhìn cậu đầy bất lực nhưng cuối cùng lại bật cười, không thèm để ý đến cậu ta nữa, tiếp tục làm bài.

Dương Nam tiếp tục uống nốt nửa cốc trà, dựa lưng vào ghế, chăm chú nhìn Sư Tiểu Khanh.

Sư Tiểu Khanh trông rất dịu dàng, mái tóc mềm mượt được búi cao, vài lọn tóc lòa xòa trước trán và hai bên má được cô tiện tay vén ra sau tai, lộ ra gương mặt thanh tú, góc nghiêng hoàn hảo.

Ánh mắt Dương Nam dừng lại ở đường viền hàm và đôi tai nhỏ nhắn của cô, sau đó cậu uống thêm một ngụm trà.

Tai cô ấy thật nhỏ.

Bút của Sư Tiểu Khanh không hề ngừng lại, cô viết bài với nét chữ ngay ngắn và đẹp đẽ, giống hệt như con người của cô khiến người khác nhìn vào đều cảm thấy dễ chịu.

Bất chợt, Dương Nam nhận ra chỉ ngồi nhìn Sư Tiểu Khanh làm bài cũng đủ khiến cậu cảm thấy thoải mái.

Hôm nay, khi thầy Mạnh giảng bài, thầy nói chậm hơn bình thường, bắt đầu từ những kiến thức cơ bản. Dương Nam chống cằm nghe giảng, thật không ngờ cậu đã hiểu được hai bài.

Cậu hào hứng nhắn tin cho nhóm bạn.

Dương Nam: Bố biết làm bài vật lý rồi.

Nhắn xong, cậu để điện thoại lên bàn, nhưng ngay lập tức bị Sư Tiểu Khanh lấy mất.

"Ảnh tớ đã sao lưu rồi." Dương Nam thì thầm.

Sư Tiểu Khanh xóa sạch ảnh trong điện thoại của Dương Nam, lườm cậu một cái rồi đưa lại điện thoại: "Vừa rồi thầy giảng là hóa học."

"À…" Dương Nam đáp.

Buổi học kết thúc, Dương Nam và Sư Tiểu Khanh cùng bước ra ngoài, vai sát vai. Vừa đi, Dương Nam vừa nhắn tin. Việc đi bộ nhắn tin không tiện, nên cậu dùng giọng nói: "Tối nay ra ngoài nhé, tớ có chuyện cần nói."

Ngay sau đó, Thẩm Khinh trả lời: "Dạo này mẹ tớ đưa đón tớ mỗi ngày, tối không ra ngoài được!"

"Để tớ qua đón cậu, tối nay tớ bao, được không?"

"Thế thì được."

Sư Tiểu Khanh tay cầm bình giữ nhiệt, quay đầu nhìn Dương Nam.

Dương Nam cũng nhìn lại, cười toe toét: "Sao vậy con gái, ‘bố’ dưới ánh đèn đêm trông quyến rũ quá à?"

"Cậu nghiện làm bố rồi hả? Gặp ai cũng xưng là bố."

"Tớ không làm bạn trai của cậu được, vậy thì làm bố cậu cũng được mà."

"Cút đi! Tớ chỉ muốn nói với cậu, thức khuya không tốt cho da đâu."

"À..." Dương Nam ngẩng lên, quệt mũi, sau đó trả lời: "Được rồi, tớ biết rồi."

"Tại sao Thẩm Khinh lại chịu gọi cậu là bố?" Sư Tiểu Khanh hỏi.

"Khi tớ quen cậu ấy, cả hai đều mới mười ba, mười bốn tuổi, đang trong giai đoạn tuổi trẻ bồng bột. Cảm thấy đánh nhau giỏi là ngầu lắm, không có nghiện thuốc lá nhưng vẫn hút để ra vẻ. Bọn tớ không ai chịu nghe ai, chỉ muốn đối phương nghe mình. Thế là suốt hơn một năm, bọn tớ đánh nhau không ngừng. Sau đó, trong một giải đấu, cả hai đều lần đầu tham gia thi đấu lớn như thế, nên đánh cược, ai thua sẽ phải gọi người kia là bố."

"Cuối cùng cậu thắng."

"Ừ, đúng vậy, từ đó tớ có một thằng con trai hiếu thảo. Giờ quan hệ giữa bọn tớ là thân thiết nhất."

"Ồ."

*

Dương Nam lén lấy chiếc xe cũ của Dương Cảnh Phàm đến đón Thẩm Khinh và Đặng Nghị Nhiên. Khi đến quán bar, Dương Nam và Thẩm Khinh ngồi cùng nhau, nói về chuyện chuyển trường.

Dương Nam uống một ngụm rượu rồi nói: "Trưa nay tớ gọi điện cho bố tớ, ông ấy đồng ý giữ lại học bạ ở trường thể thao, còn trường số 2 tớ vẫn phải tiếp tục học."

Nghe vậy, Thẩm Khinh tỏ vẻ không vui: "Cậu tính làm trò gì đây? Hai thân phận, làm gián điệp hay đặc vụ ngầm cho quân đội à?"

"Không phải, tớ vào trường số 2 với tư cách là học sinh chuyên thể thao, thỉnh thoảng đi tập luyện là chuyện bình thường."

"Thế cậu còn ở lại trường số 2 làm gì?"

"Tình hình hơi phức tạp, tớ lười giải thích." Dương Nam đáp với giọng đầy ẩn ý.

Trong bầu không khí náo nhiệt này, nhiều người không nhận ra rằng đêm đã dần khuya.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc