Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Tớ cũng không tham gia tuyển chọn nữa. Năm sau tớ chờ cậu cùng tham gia." Thẩm Khinh bỗng nói.
"Cậu điên rồi à?"
"Đúng, tớ bị điên. Nhưng tớ cũng cần lý trí một chút, tớ biết mình cũng khó mà vào đội tỉnh. Nhưng tớ không thực tế như cậu, tớ sẽ cứ bám trụ ở trường thể thao. Nếu cậu muốn quản tớ, thì quay lại trường mà quản." Nói xong, Thẩm Khinh bước đến cửa lớp, ra hiệu cho Đặng Nghị Nhiên: "Đi thôi."
Đặng Nghị Nhiên lập tức chạy theo sau Thẩm Khinh. Dương Nam loạng choạng gọi lớn tên Thẩm Khinh, nhưng cậu ta không thèm quay đầu lại. Cùng với Đặng Nghị Nhiên, cả hai nhanh chóng ra khỏi tòa nhà, trả lại áo khoác đồng phục cho chủ nhân rồi nhanh chóng vượt qua hàng rào, rời khỏi trường số 2.
Họ rõ ràng đang bắt nạt vì Dương Nam chân cẳng không còn linh hoạt.
Cố Nhược dựa vào lòng Sư Tiểu Khanh, khẽ nấc lên: "Tiểu Khanh, vừa rồi tớ sợ chết khiếp."
Sư Tiểu Khanh nhìn về hướng bọn họ vừa rời đi, không nhịn được mà hỏi: "Dương Nam trước đây nhảy cao giỏi lắm sao?"
"Ừm, nghe nói cậu ấy thường xuyên tham gia các cuộc thi, giành không ít huy chương vàng và bạc. Diễn đàn của trường thể thao cũng có rất nhiều bài viết vinh danh cậu ấy."
"Ồ..."
"Sao thế, cậu cũng thấy tiếc cho Dương Nam à?"
"Đúng là tiếc thật, nhưng sao Thẩm Khinh không đánh chết cậu ta đi cho rồi?"
"..."
Cố Nhược im lặng rời khỏi vòng tay của Sư Tiểu Khanh, lặng lẽ bước đi. Giờ đây, Sư Tiểu Khanh cũng trở nên đáng sợ không kém.
Thế giới này quá hỗn loạn, cô ấy chỉ muốn về nhà.
*
Trên xe buýt, Dương Nam cứ theo sát Sư Tiểu Khanh. Cô đi đâu, cậu cũng đi theo, thậm chí còn tiện thể giúp cô chắn đám đông người qua lại.
Giờ đi học và tan học là giờ cao điểm, xe buýt lúc nào cũng đông nghịt.
Lúc này, hầu hết xe buýt đều có điều hòa, trong xe ấm áp nhưng mọi người đều mặc đồ dày, khiến không khí trở nên ngột ngạt khi chen chúc.
Hai má Sư Tiểu Khanh đỏ bừng lên, trông chẳng khác gì đánh má hồng quá tay, giống như diễn viên hát tuồng vậy.
Có vài học sinh khác trong xe nhìn thấy Dương Nam, thì thầm với nhau:
"Cậu ấy thực sự chuyển sang trường số 2 rồi à?"
"Cậu ấy có học nổi không? Chắc chắn là dùng quan hệ mới vào được."
"Nghe nói là học sinh chuyên thể thao."
"Nhà cậu ấy giàu mà, muốn đi đâu chẳng được."
Sư Tiểu Khanh đứng gần đó chắc chắn nghe thấy, và Dương Nam cũng vậy, nhưng cậu ta chẳng tỏ ra tức giận.
Dựa vào tính cách nóng nảy của Dương Nam mấy ngày trước, chắc hẳn cậu ta đã chửi bới rồi. Nhưng có vẻ hôm nay tâm trạng Dương Nam khá tốt.
Khi xuống xe buýt, do chân cẳng không tiện, Dương Nam bị Sư Tiểu Khanh bỏ lại phía sau.
"Này, Sư Tiểu Khanh, qua đây đỡ tớ một chút!" Dương Nam loạng choạng bước vào khu chung cư, vừa đi vừa gọi lớn.
Sư Tiểu Khanh hoàn toàn phớt lờ cậu, đi thẳng phía trước.
"Cậu nói xem, nếu ảnh của cậu đến tay ban giám hiệu, liệu cậu có bị đuổi học không?" Dương Nam lớn giọng hỏi tiếp.
Sư Tiểu Khanh đột ngột dừng bước, quay đầu lại, trừng mắt nhìn Dương Nam.
Dương Nam cười toe toét, lê lết đến bên cạnh cô: "Đỡ tớ một chút đi. Bị Thẩm Khinh đá một cú, giờ hông tớ đau, chân cũng đau, đi lại khó khăn lắm."
Sư Tiểu Khanh miễn cưỡng, nhưng vẫn chìa tay ra đỡ Dương Nam: "Cậu đừng quá đáng."
Thế nhưng Dương Nam lại càng quá đáng, cậu khoác vai Sư Tiểu Khanh, dựa hẳn vào người cô mà đi, khiến cô bước đi rất vất vả, như đang vác theo một bình gas cỡ lớn.
"Cậu cao thế này, thật thích hợp làm gậy chống đấy." Dương Nam bình luận.
"Đột nhiên tớ thấy cậu gãy chân là đáng đời."
"Vậy thì cậu cũng đáng đời khi bị tớ bám theo."
"Vậy sao cậu không đánh nhau với Thẩm Khinh?"
"Vì cậu ấy tốt với tớ, tớ không đánh trả đâu. Hơn nữa, giờ tớ chẳng chắc mình đánh lại được cậu ấy. Biết người biết ta mới là kẻ tài giỏi, cậu hiểu không?"
Cả hai dìu nhau vào khu chung cư, cùng bước vào tòa nhà. Đến trước cửa thang máy, Dương Nam dừng lại: "Nhà tớ chẳng có ai nấu ăn, tớ ra ngoài ăn đây. Gặp cậu ở lớp học thêm nhé."
Sư Tiểu Khanh khó hiểu, chống tay lên hông hỏi: "Vậy sao cậu không dừng ở cổng khu chung cư luôn?"
"Tớ chỉ muốn đi cùng cậu thôi."
Sư Tiểu Khanh tức đến mức chửi thẳng: "Đồ lưu manh!"
Dương Nam nghe xong, quay lại, bước đến trước mặt Sư Tiểu Khanh, cúi xuống nhìn cô từ trên cao: "Cậu nói lại lần nữa xem."
Sư Tiểu Khanh không hề sợ hãi, lặp lại: "Đồ lưu manh."
"Hehe!" Dương Nam nhướn mày, nở nụ cười tươi rói: "Cậu có thấy kỳ lạ không, khi nghe cậu chửi tớ, tự dưng tớ lại thấy dễ chịu hẳn. Có phải đây là sức mạnh của tình yêu không?"
"Là cậu hèn hạ!" Sư Tiểu Khanh nói xong, bước vào thang máy.
Dương Nam nhìn màn hình hiển thị số tầng của thang máy, cười toe toét rồi quay người rời khỏi tòa nhà, đi ăn tối.
*
Khi Dương Nam đến lớp học thêm, Sư Tiểu Khanh đã có mặt, trước mặt cô là một chiếc bình giữ nhiệt, cô đang uống nước nóng từng ngụm nhỏ.
Dương Nam ngồi xuống bên cạnh cô, tò mò liếc nhìn, không nhịn được mà cảm thán: "Trời ạ, cậu ngâm cả bông cúc trong bình à?"
"Đây gọi là trà hoa cúc." Sư Tiểu Khanh liếc nhìn Dương Nam với vẻ chán ghét, nhưng cậu ta cứ dai dẳng bám theo. Gần đây, cô còn cảm thấy Đường Tử Diệu dễ thương hơn cậu ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


