Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ sau khi bị thương, tính khí của cậu giống như một đứa trẻ ngang bướng, không còn nghe lời nữa, mà chỉ biết làm loạn.
Cậu thậm chí đã làm mẹ mình khóc, khiến bản thân hối hận và đau khổ.
Làm tổn thương những người thân yêu nhất, thật sự quá tệ hại.
Cậu bắt đầu liệt kê những lợi ích của việc chuyển sang trường Trung học số 2.
Rất, rất giận.
Nụ hôn đầu của cô bị cướp đi trong hoàn cảnh như vậy, chẳng chút lãng mạn, thậm chí còn không muốn nghĩ lại.
Cô cũng không đến mức vì chuyện này mà buồn bã đến chết hay khóc lóc ầm ĩ, cô không phải kiểu người thích làm quá, chỉ là cảm thấy ấm ức và cực kỳ khó chịu.
Bị người mình không thích cưỡng hôn, giống như bị ai đó lợi dụng, giờ nghĩ lại, cú đá khi nãy vẫn còn nhẹ.
Cô tự nhủ trong lòng: ‘Coi như bị chó cắn một phát đi.’
Tay cô nắm chặt cây bút, siết đến mức đầu ngón tay trắng bệch, trên cuốn vở, cô chỉ toàn vẽ bậy.
Cố Nhược cứ âm thầm quan sát biểu cảm của Sư Tiểu Khanh, rồi cẩn thận hỏi: “Tiểu Khanh, cậu có chuyện gì à? Trông cậu có vẻ không vui?”
Sư Tiểu Khanh nhìn Cố Nhược, không kìm được hỏi: “Cậu với bạn trai cũ đã đến với nhau như thế nào?”
“Hồi cấp hai, lúc đó không hiểu chuyện lắm, cứ thế mà quen nhau thôi. Không thể nói là thích nhiều, chỉ là tò mò, muốn thử cảm giác yêu đương là như thế nào.”
“Rồi sau đó thì sao?”
“Rồi cậu ta thấy mình phiền quá, chia tay, rồi quay sang yêu người khác.”
“Vậy... nụ hôn đầu của cậu thì sao...?”
“À...” Mặt Cố Nhược lập tức đỏ bừng, do dự một chút mới trả lời, “Là vào năm lớp 9, lúc học ca tối, lén lút...”
Sư Tiểu Khanh gật đầu, xem như hiểu rồi, chắc là hai bên tự nguyện.
Còn cô với Dương Nam thì tính là gì chứ?
Lật sang trang mới trong cuốn vở, Sư Tiểu Khanh lại hồi tưởng đến dáng vẻ khi nãy của Dương Nam, khuôn mặt phờ phạc, trong mắt cậu có chút tà khí.
Có lẽ chỉ là phản ứng lại chuyện cô chụp ảnh cậu hút thuốc thôi?
Có lẽ cô không nên chọc vào cậu ấy lúc cậu ấy đang chán nản?
Ngẫm nghĩ thêm một lúc, Sư Tiểu Khanh thở dài thật dài, tâm trạng trở nên cực kỳ tồi tệ, không biết phải làm sao để giải tỏa.
*
Khi Sư Tiểu Khanh vừa bước vào lớp học bù, cô đã thấy Dương Nam đang ngồi vắt vẻo trên ghế, chân dài duỗi ra, ngửa đầu ra sau, trông cứ như một xác chết.
Thầy Mạnh lúc này đang nói chuyện với một người đàn ông trẻ.
Người đàn ông đó mặc sơ mi, đeo cà vạt, phía dưới là quần tây và giày da, tay luôn cầm theo chiếc áo vest. Cúc áo trên cùng của áo sơ mi cài kín mít, khiến người ta cảm giác anh là một người hết sức nghiêm túc.
Khi cô bước vào phòng, người đàn ông trẻ tuổi liếc nhìn cô một cái, cô ngẩng đầu lên, thoáng sững sờ khi bắt gặp ánh mắt của anh.
Anh đeo một cặp kính gọng vàng, khuôn mặt anh tuấn, đôi môi mỏng mím chặt, biểu cảm toát lên vẻ nghiêm nghị. Nhưng không thể phủ nhận rằng gương mặt điển trai ấy thực sự cuốn hút, khiến cô chợt cảm thấy tất cả những nam chính trong các bộ phim thần tượng cô từng xem đều trở nên mờ nhạt hẳn đi.
Người đàn ông chỉ liếc qua cô rồi lại tiếp tục nói chuyện với thầy Mạnh.
Cô hơi do dự một chút nhưng vẫn bước vào, ngồi xuống chiếc ghế chếch đối diện với Dương Nam.
Dương Nam vẫn giả vờ làm xác chết, nhưng khi thấy có người mới đến, cậu liếc về phía Sư Tiểu Khanh, bất chợt sững lại rồi bật dậy ngồi thẳng.
Người đàn ông trẻ tuổi quay lại nhìn Dương Nam một cái, ánh mắt như có ý cảnh cáo.
Dương Nam không để ý, vẫn nhìn chằm chằm Sư Tiểu Khanh, cho đến khi nghe thấy tiếng ho của người đàn ông kia, cậu mới giật mình tỉnh lại, sau đó lại tiếp tục ngửa đầu giả chết.
“Em trai tôi hơi nghịch ngợm.” Người đàn ông trẻ tuổi nói với thầy Mạnh.
Hóa ra là anh trai của Dương Nam, người mà thiên hạ đồn đại là ‘Dương Đại Bảo’.
Chỉ nghe cái tên đó thôi cũng khiến Sư Tiểu Khanh buồn cười.
Một lúc sau, Dương Cảnh Phàm đến bên Dương Nam, hỏi: “Mang sách chưa?”
Dương Nam uể oải đáp: “Để ở trường rồi.”
“Vậy nên em về nhà một mình à?”
“Em vẫn mặc quần áo đây này, anh nhìn xem, mẹ em mua cho em cái áo in hình quả chuối to tướng đấy.”
Dương Cảnh Phàm nhìn Dương Nam, sắc mặt ngày càng tệ, dường như chỉ một chút nữa thôi là hai anh em sẽ lao vào đánh nhau. Cuối cùng, Dương Cảnh Phàm vẫn nhịn được: “Em học chung sách với bạn đi, anh về trước đây.”
Dương Nam hừ vài tiếng như thể sắp chết đến nơi, cũng chẳng trách sao Dương Cảnh Phàm lại không ưa nổi cậu ta.
Dương Cảnh Phàm không nán lại lâu, mặc áo khoác rồi đi ngay.
Vừa thấy anh trai rời đi, Dương Nam liền bật dậy, quay ra nhìn về phía cửa.
“Tôi từng là giáo viên chủ nhiệm của anh trai em.” Thầy Mạnh bước tới, nói chuyện với Dương Nam. “Hồi đó cậu ấy học rất giỏi, thông minh nữa, suýt chút nữa thì thành thủ khoa rồi.”
Dương Nam nghe vậy liền bật cười: “Thầy cũng nói là ‘suýt’, tức là không thành rồi phải không? Con người mà, biết mặt không biết lòng, thầy có biết sau lưng anh ta xấu xa, bại hoại đến mức nào không?”
“Xấu xa thế nào?”
“Chẳng hạn như, giờ thì anh ta đang đứng ở cửa nghe lén kìa.”
Sư Tiểu Khanh không nhịn được nhìn về phía cửa, nhưng chẳng thấy bóng người nào. Một lúc sau, cô mới nghe thấy tiếng bước chân trên sàn gỗ.
Lần này, nụ cười của Dương Nam càng thêm mỉa mai, vẻ mặt như kiểu "tôi biết thừa mà".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


