Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sư Tiểu Khanh rất hiếm khi bị ai nói chuyện với giọng điệu như vậy. Cô bỗng cảm thấy cả người mình như bị dồn nén, cơn tức giận dâng trào lên đỉnh đầu, cô nhanh chóng lấy điện thoại ra, đưa về phía Dương Nam để cậu thấy bức ảnh trong máy: “Nếu tấm ảnh này mà tới tay ban giám hiệu, cậu chắc chắn sẽ bị đuổi học!”
Ban đầu, Sư Tiểu Khanh chỉ định nể tình mà bỏ qua, chỉ cần Dương Nam dập điếu thuốc thì cô sẽ không truy cứu.
Sư Tiểu Khanh theo phản xạ giật tay khỏi Dương Nam, nhưng vai cô lại bị cậu ấy ấn xuống, ép cô dựa vào tường. Cô còn chưa kịp phản ứng, thì Dương Nam đã cúi xuống và chạm nhẹ lên môi cô.
Chỉ là một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, thoáng qua rồi biến mất, cảm giác nhẹ nhàng đến mức chỉ như một cơn ngứa.
Sư Tiểu Khanh sững sờ nhìn Dương Nam, chỉ thấy cậu ấy đã không còn nhìn cô, mà đang chăm chú vào màn hình điện thoại, nhấn vài lần rồi đưa ra trước mặt cô xem bức ảnh mới chụp.
Dương Nam đưa điện thoại về phía cô, cười gian xảo: “Cậu đoán xem ảnh của chúng ta, cái nào thì nghiêm trọng hơn?”
Sư Tiểu Khanh nhìn bức ảnh, bỗng nhiên hận cái điện thoại có độ phân giải cao bây giờ. Bức ảnh chụp nụ hôn vừa rồi rõ ràng đến mức đáng kinh ngạc, cả hai người họ đều lọt vào khung hình, khuôn mặt hai bên hài hòa đến nỗi trông cứ như cố ý tạo dáng.
Cô lập tức vươn tay định giật lấy điện thoại, nhưng Dương Nam đã lùi một bước, nhanh chóng nhét điện thoại vào túi.
Cơn tức giận khiến Sư Tiểu Khanh đỏ bừng mắt, lòng tốt bị xem là lòng lang dạ sói, cô cố ý nhắc nhở mà cậu ấy không thèm nghe, lại còn làm chuyện ghê tởm này. Lòng thương cảm dành cho Dương Nam giờ đã hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lại sự phẫn nộ.
Một cơn giận không thể kìm nén.
Siết chặt nắm tay, cô vung một cú đấm về phía Dương Nam.
Cú đấm vòng cung.
Dương Nam là học sinh trường thể thao, đã học qua một thời gian võ thuật, hiểu rõ chiêu thức này. Nhìn vào vẻ ngoài của Sư Tiểu Khanh, cậu hoàn toàn không ngờ cô gái mong manh như vậy lại từng luyện võ.
Cú đấm này nhắm thẳng vào dạ dày của cậu, suýt nữa thì làm cậu nôn cả dịch vị ra ngoài.
Cậu đau đến mức thét lên một tiếng, cổ họng trào ra vị chua nhưng lại không thể thốt ra lời nào.
Trong lúc Dương Nam đau đến không thể đứng thẳng, Sư Tiểu Khanh lại tiếp tục lao tới giật lấy điện thoại của cậu, nhưng Dương Nam chỉ còn biết dùng ý chí mà giữ chặt điện thoại.
Không phải vì cú đấm của cô quá mạnh, mà bởi vì cậu thực sự không thể đánh lại một cô gái, muốn né tránh thì chân lại không linh hoạt.
Nhưng sự hung hãn của Sư Tiểu Khanh vượt xa dự đoán của cậu, thấy điện thoại sắp bị cướp đi, Dương Nam nhanh trí nhét thẳng điện thoại vào trong quần.
Lo rằng nó có thể rơi ra ngoài theo ống quần, cậu còn nhét sâu vào, để điện thoại nằm ngay trong túi quần lót.
“Cậu thử giật đi!” Dương Nam nói một cách vô cùng trơ trẽn, chẳng sao, cùng lắm thì để Sư Tiểu Khanh sờ một chút thôi.
Cái gì gọi là tức đến phát điên?
Giờ thì Sư Tiểu Khanh đã trải nghiệm rõ ràng cảm giác đó.
Cô đỏ mắt, trừng trừng nhìn Dương Nam, cả người run lên vì tức giận, cuối cùng bật khóc và hét lên: “Cậu... cậu quá đáng lắm rồi!”
Nói rồi, cô còn tặng Dương Nam một cú đá vào hạ bộ.
Dương Nam chân dài, phần dưới vốn không ổn định, lại thêm vết thương nên rất khó bảo vệ vùng nhạy cảm, bị cú đá của cô giáng xuống thật mạnh.
Sau khi Sư Tiểu Khanh chạy đi, Dương Nam còn cẩn thận lấy điện thoại ra, tiện tay sờ kiểm tra xem "của quý" có bị hỏng không, thấy nó còn nguyên, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì quá đau, nước mắt cứ vô thức trào ra, đúng lúc Âu Nhất Thông và Đường Tử Diệu đi tới.
Đường Tử Diệu thấy Dương Nam, lập tức hừ lạnh một tiếng: “Hừ, bị từ chối rồi phải không?”
Dương Nam chỉ muốn câm nín, đàn ông lớn rồi mà còn đi hừ với hả!
Âu Nhất Thông liếc nhìn tàn thuốc dưới đất, hơi ngập ngừng, rồi kéo Đường Tử Diệu đi: “Chúng ta qua chỗ khác thôi.”
“Đúng lúc tôi cũng chẳng muốn thấy cậu ta, hừ hừ.” Đường Tử Diệu nói xong, theo Âu Nhất Thông rời đi.
Dương Nam vô cùng cạn lời, nhưng vẫn đau không chịu nổi, ngồi một hồi lâu mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Cậu lấy điện thoại ra từ túi, nhìn lại bức ảnh một lần nữa, không khỏi ngẩn người.
Tim cậu đập thình thịch.
Trái tim như một con châu chấu điên cuồng nhảy múa trong lồng ngực, khiến cậu vô cùng bứt rứt.
Vừa rồi trong cơn giận, cậu không để ý nhiều, nhưng giờ nghĩ lại, cậu có chút cảm giác lạ lẫm.
Đôi môi của Sư Tiểu Khanh cũng khá mềm, lại gần còn có thể ngửi thấy mùi hương trên người cô.
Khi bị hôn, Sư Tiểu Khanh không kịp phản ứng, vẻ mặt ngây ngô, trông thật đáng yêu.
Dương Nam theo phản xạ liếm môi, sau đó đưa tay lên chạm nhẹ vào đôi môi của mình, mắt vẫn dán chặt vào bức ảnh. Một lúc lâu sau, cậu mới chống chân bị thương đứng dậy, rồi quay đầu nhìn về phía trường thể thao kế bên.
Cậu khẽ thở dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


