Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Hè Năm Ấy Chúng Ta Tròn 18 Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Dương Nam không bận tâm, tự mình uống một ngụm rồi nhìn chằm chằm vào cô ta.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm theo kiểu khói, toát lên vẻ lạnh lùng, nhưng thực tế cô ta còn chưa đủ tuổi trưởng thành. Trời lạnh mà cô ta vẫn mặc quần tất đen bị rách vài chỗ.

Dương Nam ngồi xuống cạnh cô, ghé sát tai cô hỏi: “Cậu có quen Sư Tiểu Khanh không?”

Mi Tuyết thoáng sững sờ, sau đó đáp úp mở: “À… bạn học cấp hai.”

“Cô ấy là người như thế nào?”

“Cũng kiêu kỳ lắm, chẳng coi ai ra gì. Hồi đó cô ta là nữ thần trong mắt không ít nam sinh.”

“Cô ấy đã từng có bạn trai chưa?”

“Chưa, tiên nữ thì không bao giờ hạ phàm để yêu phàm nhân đâu.”

“Vậy nên cậu ghen tị với cô ấy?”

Mi Tuyết khựng lại, quay đầu nhìn Dương Nam.

Dương Nam uống thêm một ngụm bia, nhìn chằm chằm vào cô: “Tớ chơi với cậu là vì thấy cậu có nghĩa khí, sòng phẳng, mang khí chất giang hồ. Nhưng nói xấu sau lưng thì chẳng hay ho gì, và điều đó khiến tớ thấy rất khó chịu. Nếu cậu không phải con gái, tớ đã đấm cậu rồi. Bây giờ tớ mới thấy, có lẽ tớ cũng ‘mù’ khi chọn làm bạn với cậu.”

Mi Tuyết ngẩn người một lúc rồi cười khổ, cuối cùng cô ta cũng hiểu tại sao Dương Nam lại đột nhiên tìm cô ta uống rượu. Trước đó, cô ta còn cảm thấy vui mừng trong chốc lát, nhưng nghĩ lại thì đúng là ngốc nghếch.

“Được rồi, tớ sai, tớ xin lỗi.” Dương Nam đã nể mặt cô ta lắm rồi.

Dương Nam có một điểm cuốn hút là nếu lần đầu ai đó làm sai, cậu sẽ bỏ qua. Nhưng nếu không biết điều, thì đừng trách cậu không nể tình.

Nói xong, Dương Nam cụng ly với cô ta, uống một ngụm, rồi đứng dậy, cầm lấy áo khoác quay về bàn của mình. Cậu vẫy tay chào bạn bè trong sàn nhảy, nói muốn về nhà vì quá buồn ngủ.

Mọi người đều hiểu Dương Nam không thích tán tỉnh trong quán bar, cậu luôn yêu thích giấc ngủ hơn bất cứ thứ gì nên không ai giữ cậu lại.

Khi xuống đến tầng trệt, Dương Nam định rút một điếu thuốc, nhưng khi sờ vào túi áo cậu lại lấy ra ví của Thẩm Khinh.

Trước đó, Thẩm Khinh đưa ví cho Dương Nam cầm hộ vì sợ khi nhảy có người móc mất. Dương Nam mở ví ra kiểm tra xem có gì quan trọng không, định bụng quay lại trả. Nhưng ngay khi vừa mở ra, mấy cái bao cao su rơi ra ngoài.

Xung quanh có người đi qua, Dương Nam giật mình, vội dùng chân đạp lên hai cái để che lại. May mà chân cậu to nên che được. Đợi người xung quanh đi khuất, cậu mới nhanh chóng nhặt lại, nhét vào ví.

Tên này còn đang tưởng nhớ Sư Tiểu Khanh mà chuẩn bị như thế này? Đúng là “vòi rồng” di động, đi khắp nơi bơm nước.

Nghĩ vậy, Dương Nam lấy ví ra dưới ánh đèn đường, mở hé để lộ đống bao cao su bên trong, chụp một tấm ảnh rồi gửi cho mẹ của Thẩm Khinh kèm theo tin nhắn:

Dương Nam: “Dì ơi, con nhặt được một cái ví, không biết có phải của Thẩm Khinh không?”

---

Sáng hôm sau.

Cửa thang máy vừa mở, Sư Tiểu Khanh bước vào và thấy Dương Nam đang ngáp dở, nhưng ngay khi nhìn thấy cô, cậu đã cố kìm lại.

Cô cũng không để ý, chỉ lặng lẽ đứng đợi thang máy đi xuống.

Dương Nam liếc qua balo của Sư Tiểu Khanh, con sư tử mà cậu móc lên vẫn còn đó. Đột nhiên, cậu có cảm giác như một con đực đánh dấu lãnh thổ thành công, hãnh diện vô cùng.

Khi ra khỏi thang máy, Dương Nam hỏi: “Tớ chở cậu đi học nhé?”

“Không, tớ định đi ăn sáng trước.” Hôm nay cô lại tìm cách trốn khỏi bữa sáng của Từ Mai.

“Vậy mình đi cùng.”

Cả hai cùng đi đến một quán ăn sáng.

Sư Tiểu Khanh gọi một bát đậu hũ và một chiếc quẩy.

Dương Nam gọi một bát đậu hũ và... mười chiếc quẩy.

Cô từ tốn xé nhỏ quẩy và thả vào bát đậu hũ rồi nhẹ nhàng ăn từng miếng.

Trong khi đó, Dương Nam lại cắn quẩy nhồm nhoàm, bát đậu hũ thì cậu đánh tan, trông giống như cháo đặc.

“Sao thế? Không đủ ăn thì gọi thêm chứ.”

“Bữa ăn của bọn tớ được phân chia khoa học lắm, nhưng... vẫn không đủ no.”

Trong lúc nói chuyện, điện thoại của Dương Nam rung lên, hiển thị cuộc gọi đến từ Thẩm Khinh, nhưng cậu không trả lời, tiếp tục ăn.

Nhưng người ở đầu dây bên kia rất kiên nhẫn, không gọi được thì tiếp tục gọi, cứ liên tục như thế cho đến khi họ ăn xong và rời khỏi quán.

Cuối cùng, Dương Nam không còn cách nào khác, tắt luôn chế độ rung.

Sư Tiểu Khanh đứng đó phân vân giữa việc đi xe buýt hay để Dương Nam chở đi học. Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định bắt xe buýt.

Dương Nam không ép, cậu chỉ gật đầu rồi đạp xe đi.

Xe buýt vào giờ cao điểm không chạy nhanh lắm, và nhiều lần Dương Nam đạp xe vượt qua cả xe buýt. Có lúc, xe buýt chạy nhanh hơn Dương Nam, rồi chỉ một lát sau cậu lại vượt lên trước.

Cô không khỏi nghi ngờ rằng Dương Nam đang cố tình thi đua với xe buýt.

Trên xe có nhiều học sinh khác, nhất là ở những trạm gần trường học, số lượng học sinh lên xe càng đông hơn.

Một nhóm nữ sinh đứng gần Sư Tiểu Khanh nhìn thấy Dương Nam bên ngoài, họ bắt đầu bàn tán:

“Cậu kia đẹp trai quá.”

“Tớ biết cậu ấy, Dương Nam bên trường thể thao, khoa điền kinh.”

“Cậu ấy có bạn gái chưa?”

“Đừng mơ, không có cơ hội đâu. Cậu ấy không yêu đương, đã từ chối khối người rồi, nghe nói từng từ chối cả hoa khôi khoa múa.”

Sư Tiểu Khanh cầm tấm thẻ từ vựng, tiếp tục học bài. Thỉnh thoảng cô ngước lên, liếc ra ngoài cửa sổ và lại thấy Dương Nam lướt qua.

Khi xuống xe, Dương Nam đã đứng chờ bên lề đường, nhìn cô với vẻ tự mãn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc