Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dương Nam cũng nhìn thấy cô, vội khóa xe rồi chạy đến khoe: “Gấu bông ở máy gắp đấy, lợi hại không?”
“Cậu gắp nhiều gấu thế này làm gì?” Cô không kìm được hỏi.
“Đừng nhắc nữa. Trước tớ cho một thằng ngốc mượn 500 tệ đòi mãi nó không trả, hôm nay nó trả tớ 500 tệ tiền xu chơi game. Thế là tớ phải đánh cho nó một trận.”
“Vậy sáng nay bọn họ giúp cậu đánh nhau?”
“…” Dương Nam cắn môi, không trả lời. Bỗng nhiên, cậu nhận ra mình không đủ thông minh để làm quân sư.
Trong lúc chờ thang máy, Dương Nam tiếp tục khoe đống búp bê của mình: “Nhìn xem có con nào cậu thích không, tớ tặng một con cho.”
Cô lắc đầu từ chối.
“Thôi nào, tớ là con trai mà giữ mấy thứ này làm gì, vô dụng lắm.”
Sư Tiểu Khanh nghĩ ngợi một chút, rồi tháo xuống hai con thỏ nhỏ giống nhau từ vòng búp bê của Dương Nam, cầm chúng trong tay.
“Tớ thấy con sư tử này cũng đẹp mà.” Dương Nam chỉ vào một con sư tử.
“Xấu lắm…”
“Đẹp chứ, mắt nó sáng lấp lánh kìa.” Dương Nam cười rồi gỡ con sư tử xuống, bước ra sau lưng Sư Tiểu Khanh và móc nó vào khóa kéo ba lô của cô.
Sư Tiểu Khanh cảm thấy phiền phức, nhưng cuối cùng không thèm tranh cãi, chỉ bước vào thang máy.
Dương Nam cúi đầu bấm điện thoại, không ai nói gì cho đến khi Sư Tiểu Khanh bước ra khỏi thang máy, lúc đó Dương Nam mới nói: “Tạm biệt, tình yêu của tớ.”
Sư Tiểu Khanh quay lại nhìn, nhưng cửa thang máy đã đóng, cô không khỏi cau mày.
Sư Tiểu Khanh cảm thấy mình có nhạy cảm quá không khi nghe Dương Nam gọi cô là “tình yêu của tớ”?
Khi cô về đến nhà, mùi khét từ bếp lập tức xộc vào mũi, khiến mọi suy nghĩ trước đó tan biến ngay.
---
Lớp học thêm mà Sư Tiểu Khanh tham gia được tổ chức ngay trong khu chung cư của cô, tại nhà của một giáo viên. Gần đây, việc tổ chức học thêm bị kiểm soát rất nghiêm ngặt, nhiều giáo viên không dám mở lớp nữa. Vị giáo viên này cũng phải hết sức cẩn thận, chỉ nhận học sinh quen thuộc và không nhận học sinh từ trường của mình, mà chỉ nhận học sinh từ trường khác.
Lớp học không lớn, được tổ chức ngay trong phòng khách. Sáu học sinh ngồi quanh một chiếc bàn dài được ghép từ vài bàn nhỏ. Sư Tiểu Khanh là một trong số đó.
Thầy Mạnh, giáo viên phụ trách lớp, là giáo viên dạy cả ba môn Toán, Lý, Hóa của một trường danh tiếng. Ông dạy rất kỹ lưỡng và tính tình cũng dễ chịu.
Hôm nay, vừa đến lớp, thầy phát đề kiểm tra để học sinh làm bài trước khi giảng giải.
Đang làm bài, Sư Tiểu Khanh nhận được tin nhắn của Cố Nhược.
Cố Nhược: [Hình ảnh]
Cố Nhược: Người nói chuyện với cậu sáng nay là cậu ta đúng không, hot boy của trường thể thao.
Sư Tiểu Khanh mở ảnh ra xem. Trong ảnh, Dương Nam mặc đồ thể thao, đang tập luyện, nhìn về một hướng khác.
Cô luôn cảm thấy Dương Nam trông rất đẹp trai khi nghiêm túc, nhưng lúc không đứng đắn thì cậu ta lại quá lố lăng.
Sư Tiểu Khanh: Sao cậu biết?
Cố Nhược: Trường thể thao có diễn đàn riêng, tớ thấy trên đó.
Sư Tiểu Khanh: Cậu rảnh quá nhỉ?
Cố Nhược: Không phải đâu, sáng nay bọn họ đánh nhau mà, tớ tò mò lý do nên lên diễn đàn xem. Không ai nhắc đến chuyện đánh nhau, nhưng lại có không ít ảnh của cậu ta.
Sư Tiểu Khanh: Ồ.
Cô đã biết lý do đánh nhau rồi, thực ra cũng khá tầm thường.
Ở trường thể thao, những cuộc ẩu đả như vậy không phải chuyện lớn, không giống trường cô, nơi chỉ cần có ai đó đánh nhau là bị phê bình toàn trường.
Một lát sau, Cố Nhược lại gửi thêm một ảnh chụp màn hình.
Sư Tiểu Khanh mở ra xem, đó là một dòng bình luận: Nghe nói gần đây Dương Nam đang cưa đổ một học bá trường bên cạnh. Nhỏ đó được gọi là bạch liên hoa. Dương Nam bị mù chắc?
---
Sư Tiểu Khanh nhìn bức ảnh chụp màn hình, một lúc lâu mới hiểu tại sao Cố Nhược gửi cho cô.
Sư Tiểu Khanh: Ừ, tớ biết rồi.
Cố Nhược: Cậu đang học thêm à?
Sư Tiểu Khanh: Ừ.
Cố Nhược không nhắn nữa, Sư Tiểu Khanh tiếp tục làm bài, hầu như không bị phân tâm.
Trong lúc thầy Mạnh đang giảng bài, cô bất giác mở điện thoại và nhìn lại bức ảnh của Dương Nam. Cô ấn lưu lại.
Công nhận là đẹp trai thật.
---
Dương Nam ngáp dài, ngả người lên lưng ghế sofa, vừa nghịch điện thoại vừa lướt diễn đàn.
Tiếng nhạc từ quán bar rất lớn, khiến họ phải ghé sát tai để nói chuyện.
Trong sàn nhảy, Thẩm Khinh đang tán tỉnh một cô gái, có lẽ tối nay sẽ không về cùng nhóm bạn nữa.
Khi Dương Nam làm mới diễn đàn, bài đăng về chuyện của cậu đã bị xóa.
Ngay sau đó, cậu nhận được tin nhắn trên WeChat.
Cao Vũ Lương: Bài đã bị xóa rồi, cậu hài lòng chưa?
Dương Nam: Tớ muốn biết ai đăng.
Cao Vũ Lương: Một cô gái đăng, cậu định đánh cô ấy chắc?
Dương Nam: Tớ chỉ muốn hỏi xem, tại sao cô ta lại gọi học bá của tớ là bạch liên hoa.
Cao Vũ Lương: Khó hiểu gì đâu. Mấy đứa con gái thích nổi loạn thường nghĩ những cô nàng ngoan hiền chỉ đang giả vờ. Ngược lại, những cô gái dịu dàng thì cho rằng những người vui vẻ, cởi mở là ‘lẳng lơ’. Tâm lý bài xích đồng giới thôi.
Dương Nam: Nói cho tớ biết ai đăng.
Cao Vũ Lương: Người cậu quen đấy, họ Mi.
Trong số những cô gái mà Dương Nam quen họ Mi chỉ có một người. Cậu lập tức nhìn về phía cô gái đang nhảy rồi lấy hai ly bia từ bàn đi về phía cô ấy và ngồi xuống đối diện.
“Uống một ly không?” Dương Nam hỏi.
“Hả?!” Cô gái không nghe rõ.
Dương Nam không nói thêm, mở lon bia đưa cho cô ta. Cô ta không ngần ngại, cầm lấy, mỉm cười nhìn cậu.
Cô gái học múa nên không uống rượu thường xuyên, vì ảnh hưởng đến vóc dáng, vì vậy chỉ cầm mà không uống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


