5
Tôi đã đứng trước cửa căn hộ của Cố Nhiên hai mươi phút rồi, anh ấy bảo tôi cứ vào nhà là được.
Anh ấy đang bận, chắc không về được đâu.
Cười chết mất, mật mã cửa phòng cũng không cho tôi, chẳng lẽ bắt tôi đục tường à?
Gọi điện thoại thì cứ báo bận suốt, tôi chán nản ngồi xổm trước cửa, ngồi đến tê chân thì dứt khoát đứng dậy, liều một phen thử mật khẩu.
Khóa điện tử, tôi nghĩ ngợi một lát, đầu tiên nhập ngày sinh của Cố Nhiên, mật khẩu sai.
Nhập lại một cái mới, ngày sinh của em gái Cố Nhiên, mật khẩu sai.
Tôi ngửa mặt lên trời thở dài, đầu tựa vào cửa, ngón tay tùy ý gõ lên các con số trên khóa điện tử, đầu óc rối bời, theo thói quen nhập ngày sinh của mình.
Khóa điện tử kêu hai tiếng tượng trưng, mở rồi.
Tôi: ?????
Mặt ngơ ngác đóng cửa lại, Cố Nhiên mất liên lạc nửa tiếng cuối cùng cũng gọi lại cho tôi.
"Xin lỗi, vừa nãy có cuộc điện thoại của đối tác hợp tác rất quan trọng."
Trong lòng tôi bồn chồn, lắc đầu, ý thức được anh không nhìn thấy, tôi nói: "Không sao, mật khẩu cửa nhà anh là... bao nhiêu?"
Lúc chờ anh trả lời, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch như sấm bên tai.
"0504."
Miệng nhanh hơn não: "Ngày sinh của tôi?"
Đầu dây bên kia im lặng, im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Một lúc lâu sau, giọng nói êm tai của Cố Nhiên từ từ vang lên, tai tôi đỏ bừng cả lên.
"Thời Nguyệt, anh....."
6
"Anh cài đặt tùy tiện thôi, không cố ý dùng ngày sinh của em đâu."
Ôi trời, đúng là quê độ về tận "nhà bà ngoại" rồi.
Tôi ngượng ngùng sờ mũi, nhập mật khẩu.
Cửa vừa mở, một bóng đen lao thẳng vào tôi.
Lực va chạm mạnh mẽ ép tôi xuống đất, theo bản năng tôi hét lên tên của Cố Nhiên.
Một con Alaska to lớn, kiểu có thể xé xác tôi ra được ấy.
...
Lúc Cố Nhiên về đến nhà, tôi vẫn còn kinh hồn bạt vía ngồi trên sofa, đối diện là bạn của Cố Nhiên, Trình Dã.
Anh ta không ngừng xin lỗi tôi, còn con Alaska hung dữ ban nãy thì đang nằm bẹp dưới đất nhìn tôi đáng thương.
Sắc mặt Cố Nhiên đặc biệt khó coi, trong đôi mắt thâm sâu như phủ một lớp băng, trên trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở có chút không ổn định.
Anh mím chặt môi, kéo tôi đứng dậy, quan sát từ trên xuống dưới.
"Có bị thương không?"
Tôi lắc đầu: "Không có."
Cố Nhiên nhắm mắt, thở ra một hơi.
Chỉ hai chữ đơn giản, Trình Dã lập tức ủy khuất lên tiếng giải thích.
"Dạo này chẳng phải tôi thường xuyên đi công tác sao, Coca cũng gửi chỗ cậu mấy lần rồi."
"Tôi nghĩ là cứ dắt nó đến để đó luôn, đợi cậu xong việc thì nói, ai ngờ..."
Nói chưa dứt lời, Trình Dã lặng lẽ nhìn tôi một cái.
Thôi được rồi, tôi hiểu ý anh ta rồi, trách tôi đến đột ngột đấy mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

