Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc cà vạt màu đỏ rượu vang trong tay, nhớ lại mọi hành vi điên cuồng sau khi tình cờ gặp lại Cố Nhiên tối qua.
Tôi đứng trước mặt anh ta, mắng: "Đồ khốn, còn biết đường về à?"
Anh ta hơi cong môi, gật đầu: "Ừ, về xem sao."
Ánh trăng bị giấu sau tầng tầng lớp lớp mây đen, khi gió nổi lên, những sợi tóc rủ xuống vai tôi khẽ lay động, vừa ngứa vừa khó chịu khi chạm vào mặt.
Tôi bực bội, đưa tay gạt chúng đi: "Ngứa quá."
Cố Nhiên đứng trước mặt tôi, nhìn tôi hồi lâu, cuối cùng thở dài, một tay tháo chiếc cà vạt được thắt tỉ mỉ của mình.
Anh ta bước lên một bước, những đầu ngón tay hơi lạnh nắm lấy cổ tay trái đang gãi loạn xạ lên mặt của tôi: "Đừng gãi nữa, coi chừng làm trầy mặt."
Thả tay tôi ra, anh ta vòng ra sau lưng tôi, gom tóc tôi lại, quấn một vòng cà vạt rồi thắt nút.
Tôi cúi đầu nhìn mũi chân, không quên đưa ra yêu cầu: "Thắt nơ đi."
Cố Nhiên bật cười: "Được."
Sau đó anh ta cười hỏi tôi: "Rốt cuộc là em có say không đấy?"
Câu hỏi của anh ta thừa thãi, bởi vì sau đó tôi vừa khóc vừa đòi anh ta về nhà ngủ cùng.
Ký ức cuối cùng là anh ta cõng tôi, ngón tay móc vào đôi giày cao gót làm chân tôi đau nhức.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy bạn bè anh ta trêu chọc: "Cô bé này chủ động ghê."
Một giọng nói lạnh lùng đáp lại: "Đừng nói bậy, cô ấy có bạn trai rồi."
4
Tôi bước xuống giường, chân giẫm phải một thứ mềm mại bằng da, cúi xuống nhìn, là một chiếc ví da màu nâu.
Cái ví này tôi thấy quen lắm, năm đó Cố Nhiên đi nước ngoài là tôi tặng cho anh ấy.
Chắc là dùng lâu năm quá nên lớp da bên ngoài bị bong tróc chút ít.
Trong đầu tôi bỗng dưng lóe lên câu nói của bạn anh ấy lúc gặp lại tối qua: "Cố Nhiên, chẳng phải cô gái trong tấm ảnh ở ngăn ví của cậu sao?"
Tôi biết hành động tiếp theo của mình không tốt, nhưng sự tò mò quá lớn vẫn khiến tôi như bị ma xui quỷ khiến mở ví ra.
Đập vào mắt tôi là tấm ảnh tôi trang điểm hề tham dự tiệc năm mười tám tuổi, trong ảnh tôi đang cười toe toét.
Góc dưới bên trái tấm ảnh hơi gồ ghề, chắc là có người viết chữ ở phía sau.
Tôi có tội, tôi vô đạo đức, tôi trơ trẽn rút tấm ảnh ra, sau đó ngây người tại chỗ.
Hai chữ "Của tôi" được viết bằng nét chữ màu xanh dương mạnh mẽ ở góc dưới bên trái tấm ảnh.
Hai chữ ngắn gọn, không một chút âm thanh, mỗi nét chữ đều mang theo khát khao và dục vọng chiếm hữu.
Chữ viết đủ mạnh đến nỗi mặt trước tấm ảnh cũng có thể cảm nhận được một cách mơ hồ.
Chỉ là phía trên dòng chữ màu xanh dương đã bị gạch mấy đường đen, nhẹ nhàng che đi hai chữ này, và viết lại hai chữ ở phía dưới: "Thời Nguyệt".
Trong lúc tôi còn đang ngây người thì điện thoại reo, là Cố Nhiên gọi đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

