“Đừng khổ sở, có được không? Nhìn em như vậy, tôi cực kỳ đau lòng.”
Vân Thi Thi vẫn khóc không ngừng, khóc thút thít.
Không khóc to lên, cô bám bên giường, hai tay nắm chặt khăn trải giường, làm khăn trải giường nhăn lại, cắn răng kìm nén nước mắt chảy ra, nhưng căn bản khó có thể khống chế.
Giống như thế giới hoàn toàn sụp đổ vậy!
Liếc mắt một cái liền biết, giờ phút này cô có bao nhiêu tuyệt vọng!
Cô cảm thấy được, toàn bộ mọi chuyện, nên là một giấc mộng, cô khóc đủ rồi, khóc đến khi giật mình tỉnh mộng, khi tỉnh lại, Cố Tinh Trạch còn sống!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

