Chú Tinh Trạch đã chết, cậu càng lo lắng, mẹ vĩnh viễn sống trong cảm giác tội lỗi.
Trên đời này, trầm trọng nhất, gánh nặng không chịu nổi nhất, chính là cảm giác tội lỗi.
Cậu cảm kích Cố Tinh Trạch hi sinh, cũng đau lòng vì mối tình thắm thiết của chú Tinh Trạch dành cho mẹ.
Nhưng càng đau lòng, mẹ vĩnh viễn sống trong tự trách.
Vân Thi Thi mấp máy môi, nước mắt không khống chế được rơi xuống, nghẹn ngào nói, “Ít nhất, để cho tôi thấy anh ấy lần cuối đi! Ít nhất, để cho tôi nhìn anh ấy, nhìn không thấy cũng không sao…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


