Ninh Vi Vi gượng gạo nở nụ cười ra vẻ như ngạc nhiên, trong đầu nhanh chóng nảy ra một cái cớ: "Tớ mang túi xách đi bảo dưỡng, tiện thể đi dạo chút."
Trên tay cô ta là một chiếc túi Chanel dòng CF màu hồng nhạt.
Giá bán ít nhất cũng từ 80 ngàn trở lên.
Nhưng Mạnh Sênh lại có ấn tượng với chiếc túi này, cô từng thấy nó trên Instagram của Ninh Vi Vi, đó cũng là một trong số rất nhiều món quà mà Thương Bạc Vũ đã tặng cho cô ta.
Cô nhướng mày hỏi: "Chiếc túi này khá hợp với cậu đấy, mua lúc nào thế? Tớ cũng có một cái giống vậy, nhưng là màu trắng."
Chiếc túi đó cũng là món quà Thương Bạc Vũ mua cho cô trong một chuyến công tác tại Pháp.
Thời điểm đó, chắc là chỉ cách ngày Ninh Vi Vi đăng lên mạng đúng một ngày.
Của cô có trước, của Ninh Vi Vi có sau.
"Bạn trai tặng." Ninh Vi Vi siết chặt dây xích túi xách, lập tức lảng sang chuyện khác: "Sao... hai người lại ở đây?"
"Chẳng phải sắp đến sinh nhật mẹ chồng tớ sao? Tớ muốn qua đây chọn quà sinh nhật cho bà ấy, đúng lúc anh ấy đến lấy túi xách và nước hoa đã đặt trước cho tớ."
Mạnh Sênh thuận miệng đáp, ý cười trong ánh mắt tràn đầy sự ấm áp và hạnh phúc.
Ninh Vi Vi sững sờ, đáy mắt xẹt qua một tia sửng sốt, rồi vô thức nhìn sang gương mặt Thương Bạc Vũ.
Trong khoảnh khắc, cô ta cảm thấy trái tim như bị một áp lực nặng nề bóp nghẹt, hơi không thở nổi.
Cô ta đã chờ túi xách đó hơn 20 ngày rồi.
Còn cả lọ nước hoa kia nữa, đó là bản giới hạn, các quầy bán hàng ở Thành phố Kinh đều chỉ còn lại một lọ duy nhất.
Sao bỗng chốc lại trở thành của Mạnh Sênh?
Thương Bạc Vũ tuy đang nhìn cô ta, nhưng trong mắt lại phủ một tầng xa cách lạ lẫm, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười lịch sự xã giao.
Lòng cô ta chợt dâng lên vài phần tủi thân, nhưng chẳng dám để đỏ hoe mắt vì sợ Mạnh Sênh nhìn ra sơ hở, đành quay mặt đi, khẽ cắn môi.
Mạnh Sênh vờ như đang quan sát, trêu chọc hỏi: "Cậu đi một mình à? Bạn trai cậu đâu? Lần trước còn bảo dẫn đến cho tớ gặp, thế mà mãi chẳng thấy bóng dáng đâu."
"Chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là tối nay đi, chúng ta cùng ăn một bữa cơm?"
Ninh Vi Vi nghẹn lời, gương mặt thoáng qua sự lúng túng, liếc nhìn Thương Bạc Vũ qua khóe mắt: "Anh ấy bận việc, chắc là không sắp xếp được thời gian đâu."
"Cậu gọi điện hỏi thử xem."
Nhìn bộ dạng tiến thoái lưỡng nan của Ninh Vi Vi, ý cười trong mắt Mạnh Sênh càng sâu thêm, nhưng lại cảm thấy đắng chát.
Cô luôn coi Ninh Vi Vi là chị em tốt nhất, bao năm qua, cô tự thấy mình chưa từng làm gì có lỗi với cô ta, thậm chí đôi khi thấy đồ cô ta thích hay đồ đẹp, cô đều mua tặng cô ta.
Sau khi tốt nghiệp Đại học, cô còn sắp xếp cho cô ta vào làm việc tại Bảo tàng Nghệ thuật Nhất Sênh.
Vậy mà cô ta đã đối xử với cô thế nào?
Trước mặt là bạn thân thiết, sau lưng lại quyến rũ chồng cô.
"Để tớ nhắn tin cho anh ấy, biết đâu lúc này đang bận, không tiện nghe máy."
Lòng bàn tay Ninh Vi Vi rịn một lớp mồ hôi lạnh, cố giữ bình tĩnh lấy điện thoại từ trong túi xách ra, mở wechat, nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của một liên lạc, rồi gửi một đoạn tin nhắn thoại: "Ông xã, bạn thân của em nói tối nay cùng đi ăn cơm, anh có thời gian không?"
Giọng nói ngọt lịm, mềm mại pha chút nũng nịu, khiến người ta nghe thôi cũng đủ nổi da gà.
Mạnh Sênh đứng bên cạnh, vờ như vô tình liếc qua màn hình của cô ta, ảnh đại diện của đối phương quả thực là một bức tranh sơn dầu, nhưng trông giống như cảnh bình minh.
Ninh Vi Vi đang gửi wechat cho tài khoản phụ của Thương Bạc Vũ.
Sự ngang nhiên này chẳng qua là dựa vào việc cô không biết nội tình bên trong mà thôi.
Tim Mạnh Sênh khẽ thắt lại.
Tiếng "ông xã" này cô ta gọi còn ngọt ngào hơn cô.
Thương Bạc Vũ hẳn là rất hưởng thụ nhỉ.
Ninh Vi Vi cất điện thoại, sự tủi thân trước đó đã quét sạch, thay vào đó là vẻ tinh nghịch: "Đợi anh ấy trả lời xem sao."
Mạnh Sênh tò mò hỏi: "Bạn trai cậu làm nghề gì thế?"
"Làm... làm về thiết kế và sản xuất nội thất cao cấp."
Ninh Vi Vi nắm chặt điện thoại, liếm môi. Chuyện xảy ra quá đột ngột, cô ta hoàn toàn không kịp chuẩn bị, càng không ngờ hôm nay lại chạm mặt Mạnh Sênh ở đây, giờ chỉ có thể nghĩ ra cái gì thì bịa ra cái đó.
"Ở Thành phố Kinh hình như chỉ có hai ba nhà làm ngành này thôi, một là nhà họ Tạ ở Thành Đông, một là nhà họ Uông ở Thành Nam, còn có một nhà nữa là..."
Cô vờ như không nhớ ra, đưa mắt nhìn Thương Bạc Vũ.
Thương Bạc Vũ cười đáp: "Nhà họ Lâm ở Thành Nam."
Mạnh Sênh tỏ vẻ đã hiểu, nhìn sang Ninh Vi Vi.
Cô ta vội cười trả lời: "Tớ làm gì có phúc phần đó, sao có thể tìm được thiếu gia của ba danh gia vọng tộc đó làm bạn trai chứ, nhà anh ấy là doanh nghiệp nhỏ thôi, không ở Thành phố Kinh."
Cô ta đâu dám lôi ba gia tộc kia vào.
Nếu không, sau này sẽ rất khó để lấp liếm.
Hơn nữa Mạnh Sênh cũng là người trong giới thượng lưu, có rất nhiều thiên kim tiểu thư có quan hệ khá tốt với cô, chỉ cần hỏi thăm một chút là biết ngay.
"Ồ, vậy thì tớ càng tò mò hơn đấy, rốt cuộc là người thế nào mới có thể thu phục được cậu?"
Ninh Vi Vi e thẹn cười lườm cô: "Đừng trêu tớ nữa. Đi thôi, đi mua sắm nào." Rồi lại hỏi Thương Bạc Vũ: "Anh không ngại hôm nay em làm bóng đèn chứ?"
Thương Bạc Vũ mỉm cười ôn hòa: "Không sao, chỉ cần Sênh Sênh thấy vui là được."
Ninh Vi Vi nuốt nỗi buồn và tủi thân vào lòng, thân thiết ôm lấy cánh tay Mạnh Sênh: "Hừ, đi thôi, Sênh Sênh."
Mạnh Sênh bị cô ta kéo vào cửa hàng của Louis Vuitton, nhân viên nhận ra cô, lập tức nhiệt tình chào đón: "Cô Mạnh, Thương tổng, chào buổi chiều."
Cô khẽ gật đầu đáp lại, được mời vào phòng nghỉ VIP, rất nhanh sau đó trà chiều và bánh ngọt đã được bưng lên.
"Mang hết những mẫu mới nhất của cửa hàng ra đây xem đi." Thương Bạc Vũ ngồi bên cạnh Mạnh Sênh, lên tiếng.
"Dạ, Thương tổng, cô Mạnh, xin hai người vui lòng chờ một chút."
Một lát sau, các nhân viên lần lượt đi vào, trưng bày mười mấy món đồ trước mặt họ, nào là túi xách, đồng hồ, khăn choàng, nước hoa, nhẫn và những thứ tương tự.
Ánh mắt Mạnh Sênh dừng lại ở đôi bông tai kim cương thêm vài giây, Thương Bạc Vũ chú ý, trực tiếp đưa tay lấy đôi bông tai lại gần: "Thích không? Thích thì mua."
Mạnh Sênh ngẩn ra.
Cô biết Thương Bạc Vũ vốn là người chu đáo và hào phóng.
Mỗi lần đi mua sắm, chỉ cần ánh mắt cô dừng lại ở món đồ nào lâu một chút, anh ta sẽ hỏi có thích không, nếu cô còn do dự, anh ta sẽ trực tiếp mua luôn.
Cô nhìn sang chiếc túi Hermes bên cạnh anh ta, thầm nghĩ chắc anh ta cũng đối xử với Ninh Vi Vi như vậy.
Sự dịu dàng và thâm tình của anh, từ lâu đã không còn là đặc quyền của riêng cô nữa.
"Chẳng phải là chọn quà cho mẹ sao?"
"Cái này cũng không hợp với mẹ, em đeo chắc chắn sẽ rất đẹp." Ánh mắt Thương Bạc Vũ ôn hòa, lời nói tràn đầy sự nuông chiều, nói xong thì nhìn sang nhân viên: "Gói đôi bông tai này lại."
Cửa hàng trưởng tiến lên: "Thương tổng, anh xem sợi dây chuyền này đi, rất hợp với đôi bông tai này, Thương phu nhân đeo vào chắc chắn sẽ càng đẹp hơn."
Cửa hàng trưởng khéo léo đổi cách xưng hô với Mạnh Sênh, Thương Bạc Vũ dường như rất thích nghe ba chữ 'Thương phu nhân' này, ý cười trong mắt càng đậm hơn: "Gói hết lại."
Ninh Vi Vi ngồi bên cạnh nhìn, chỉ thấy ngụm cà phê vừa trôi xuống họng đắng chát, cô ta dùng bánh quy để nén xuống, nhưng vị chua xót trong lòng lại ngày một dâng trào.
Sự thâm tình và dịu dàng của anh ta khi cưng chiều Mạnh Sênh đâm nhói đôi mắt cô ta.
Rõ ràng hơn nửa giờ trước, anh ta còn ôm cô ta nói thích gì thì mua đó, mọi thứ tốt đẹp trên thế giới này đều xứng với cô ta cùng những lời đường mật tương tự.
Cô ta không kìm được tiếng lên tiếng cắt ngang: "Sênh Sênh, tớ thấy túi xách da cá sấu màu hồng cánh sen kia khá hợp với mẹ chồng cậu đấy, vừa trẻ trung lại vừa có khí chất."
Mạnh Sênh nhìn theo hướng tay cô ta, quan sát một lát rồi khẽ lắc đầu: "Màu đó... mẫu này có màu đỏ rượu không?"
Thời cổ đại, màu hồng cánh sen là màu của tiểu thiếp mặc.
Đời này Dư Quỳnh Hoa ghét nhất bị người ta nói mình là kẻ thứ ba, dù đó là sự thật, nhưng bà ta luôn đặt mình vào vị trí chính thất, quần áo trang sức túi xách luôn là màu đỏ tươi hoặc đỏ rượu, tuyệt đối không bao giờ dùng màu hồng cánh sen biểu tượng cho thân phận vợ lẽ.
"Màu đỏ rượu của mẫu này là bản giới hạn, có điều màu này cần phải chuyển từ nước ngoài về ạ." Cửa hàng trưởng cười xoà nói.
"Mất bao lâu?"
"Từ ba đến năm ngày ạ." Cửa hàng trưởng tiếp lời: "Thương phu nhân, cô thấy thế này có được không? Khi nào túi về, tôi sẽ sắp xếp người gửi qua cho cô ngay lập tức."
Mạnh Sênh suy nghĩ một chút, sinh nhật Dư Quỳnh Hoa vào cuối tuần sau, vẫn còn kịp.
Cô gật đầu: "Họa tiết của chiếc khăn choàng kia tôi thấy cũng được, gói lại luôn đi."
Sau khi các nhân viên rời đi, trong phòng nghỉ chỉ còn lại ba người bọn họ.
Ninh Vi Vi muộn màng nhận ra, trên mặt lộ vẻ lúng túng, đưa mắt nhìn Thương Bạc Vũ đầy vẻ xin lỗi.
Thương Bạc Vũ nhíu mày, không nói lời nào.
Mạnh Sênh nhìn ra sự thẫn thờ của cô ta, mỉm cười hỏi: "Vi Vi, bạn trai cậu trả lời tin nhắn chưa? Tối nay anh ấy có đến không?"
"Hả? Ồ... để tớ xem." Ninh Vi Vi lúng túng lấy điện thoại từ trong túi ra: "Anh ấy vẫn chưa trả lời, chắc là đang bận."
Mạnh Sênh: "Vẫn còn sớm, chúng ta đi dạo tiếp đi. Cậu có món gì thích hay muốn mua không?"
"Vẫn chưa thấy món nào ưng ý."
"Vậy đi thôi, chúng ta đi dạo thêm chút nữa."
"Được."
Ra khỏi phòng nghỉ, Thương Bạc Vũ vẫn như thường lệ rút thẻ thanh toán, bảo người ta gửi thẳng đồ về nhà, rồi lại tự nhiên nắm tay cô bước ra ngoài.
Ba người dạo thêm hơn một tiếng đồng hồ, giữa chừng Thương Bạc Vũ đi vệ sinh.
Anh ta đi được khoảng bốn năm phút thì Ninh Vi Vi nhận được hồi âm của "bạn trai", cô ta còn đưa điện thoại ra trước mặt Mạnh Sênh, bĩu môi, cố ý hờn dỗi: "Bận bận bận, cả ngày chẳng biết bận cái gì, đến thời gian ăn cơm với chúng ta cũng không có!"
Mạnh Sênh nhìn chằm chằm vào nội dung Thương Bạc Vũ gửi đến: [Cục cưng, tối nay anh có buổi xã giao, không thể từ chối được, lần sau nhé? Giúp anh xin lỗi bạn em.]
Cũng đúng thôi, cứ ở bên cạnh cô suốt, làm gì có cơ hội đổi sang tài khoản wechat khác để trả lời tin nhắn chứ.
Chẳng phải là phải mượn cớ đi vệ sinh sao.
Thật nực cười.
Không biết có phải cô ta cố ý cho cô thấy hay không, mà lịch sử trò chuyện giữa Ninh Vi Vi và Thương Bạc Vũ vẫn chưa hề xóa.
Lần trò chuyện trước là vào khoảng ba giờ chiều hôm qua, Ninh Vi Vi nói muốn ăn lê chưng đường phèn và bánh phù dung mua ở Thành Bắc, Thương Bạc Vũ trả lời: [Được, anh xong việc sẽ qua mua cho em.]
Khoảng tám giờ rưỡi, Ninh Vi Vi lại gửi tin nhắn cho anh ta nói: [Ông xã, bánh phù dung ngon quá, chỉ có điều lê chưng đường phèn sau khi hâm nóng lại thì vị không còn ngon nữa.]
Phía sau là một biểu tượng làm nũng.
Mãi đến hơn tám giờ sáng nay, Thương Bạc Vũ mới trả lời: [Lần sau sẽ đưa em đến Thành Bắc ăn trực tiếp.]
Mạnh Sênh bỗng cảm thấy nực cười, câu trả lời này chẳng khác là bao so với những gì tối qua anh ta đã nói với cô.
Anh ta cũng dùng chiêu này để dỗ dành Ninh Vi Vi.
Cô khẽ cười, che giấu sự khinh miệt dưới đáy mắt: "Không sao, công việc của người ta quan trọng mà, ăn cơm lúc nào chẳng được, tối nay chúng ta đi là được."
"Được rồi." Ninh Vi Vi tiếc nuối cất điện thoại, ôm lấy cánh tay cô, tựa đầu vào vai cô: "Thế để lần sau lúc nào anh ấy rảnh thì hẹn lại."
"Ừ."
Mạnh Sênh kìm nén thôi thúc muốn rút cánh tay ra, khẽ đáp một tiếng.
Ra khỏi Trung tâm mua sắm SOHO đã hơn năm giờ, hoàng hôn cuối thu đã bắt đầu buông xuống.
Nhà hàng ăn tối đã quyết được xong, là một quán thịt nướng gần Dinh thự Duyệt Lan.
Tố chất tâm lý của Thương Bạc Vũ vẫn cao hơn một bậc, khi nhắc đến nhà hàng này, anh ta thản nhiên đồng ý mà không hề biến đổi sắc mặt.
Nhưng Ninh Vi Vi nghe xong thì tim đập thình thịch, ánh mắt cũng lộ vẻ không tự nhiên.
Có lẽ do tật giật mình, cô ta do dự nói: "Dinh thự Duyệt Lan cách đây xa lắm, giờ này lại đúng ngay giờ cao điểm, chắc chắn sẽ tắc đường, vả lại đến đó chưa biết chừng còn phải xếp hàng nữa, hay là... đổi quán khác đi?"
Mạnh Sênh bắt trọn sự lúng túng của cô ta, chậm rãi cười nói: "Không sao, bây giờ còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ cao điểm mà."
Ninh Vi Vi há miệng, không tìm được lời nào để phản bác, chỉ đành tự an ủi mình, chỉ là đến đó ăn một bữa cơm thôi, có gì mà phải sợ.
Xe chạy nửa giờ đã đến quán thịt nướng.
Chỉ cách Dinh thự Duyệt Lan đúng một con phố.
Ba người cùng đi vào, ngồi xuống gọi món, mọi thứ vẫn bình thường. Lúc nướng thịt, ngón tay út của Mạnh Sênh vô tình chạm vào mép vỉ nướng, nóng đến mức lập tức rụt tay lại.
Ngay giây tiếp theo, tay cô đã bị Thương Bạc Vũ nắm lấy, nhíu mày: "Để anh xem nào, có bị bỏng đỏ không?"
Ngón tay thon dài không có vết đỏ, vừa ngẩng đầu lên, Mạnh Sênh đã thấy sự lo lắng như sắp tràn ra khỏi đáy mắt anh ta: "Có đau không?"
Trong ký ức, chỉ cần là chuyện liên quan đến cô, anh ta luôn đặt lên hàng đầu.
Giống như lần đầu tiên cô vào bếp, vô tình làm đứt tay, sau đó anh ta không bao giờ cho phép cô vào bếp nữa, ngay cả giúp một tay cũng không cho.
"Hết đau rồi, không sao đâu."
Không hiểu sao, những ký ức chi tiết vốn đang ngủ yên trong dòng thời gian gần đây đều thức tỉnh, mọi chuyện trong quá khứ đều hiện ra mồn một trước mắt, nhưng giờ đây sự phản bội của anh ta cũng giáng cho cô một cú đánh nặng nề.
Sự đau đớn khi so sánh hai điều đó suýt chút nữa đã bóp nát trái tim cô.
Thương Bạc Vũ nói: "Em đừng làm nữa, để anh nướng cho."
Ninh Vi Vi ngồi đối diện nhìn sự xót xa che chở của anh ta dành cho Mạnh Sênh, trong lòng cũng không mấy dễ chịu.
Lòng bàn tay phía dưới cũng vô tình chạm vào mép vỉ nướng, đau đớn kêu lên một tiếng, đôi mắt đáng thương theo bản năng nhìn về phía Thương Bạc Vũ.
Mạnh Sênh vội vàng hỏi: "Không sao chứ, Vi Vi?"
Thương Bạc Vũ chỉ hờ hững nói một câu khách sáo: "Cẩn thận một chút. Bị bỏng đỏ thì đi xối nước đi."
Ninh Vi Vi thấy bất công, cũng không cam lòng, khẽ cắn môi dưới: "Không sao, cũng không đỏ, vừa rồi tớ hơi lơ đãng một chút."
"Không phải là đang nhớ bạn trai đấy chứ?" Mạnh Sênh trêu chọc.
Ninh Vi Vi nghe vậy, thẹn thùng lườm cô: "Mau ăn thịt che kín miệng cậu lại đi."
Trong lúc nói chuyện, chân của cô ta dưới gầm bàn đã khẽ móc lấy chân của Thương Bạc Vũ.
Động tác nướng thịt của Thương Bạc Vũ hơi khựng lại, ánh mắt tối sầm, thản nhiên tiếp tục gắp thịt cho Mạnh Sênh, chân cũng dời đi chỗ khác.
Khi Ninh Vi Vi định đuổi theo lần nữa, anh ta khó chịu nhíu mày, liếc mắt nhìn cô ta một cái đầy cảnh cáo qua khóe mắt.
Cô ta biết đố kỵ, biết ghen tuông, biết mất cân bằng.
Nhưng điều cô ta sợ hơn cả là mất đi.
Sợ mất đi Thương Bạc Vũ, sợ mất đi cuộc sống giàu sang và tất cả mọi thứ hiện tại.
Sau khi cân nhắc, cô ta nắm chặt tay, cuối cùng vẫn thu chân về, tủi thân bĩu môi, an phận ăn thịt nướng.
Mạnh Sênh hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này, bữa thịt nướng này cô ăn cũng chẳng mấy vui vẻ.
Bữa ăn kết thúc, Mạnh Sênh đề nghị lái xe đưa Ninh Vi Vi về trước, nhưng cô ta xua tay từ chối, cô cũng không ép buộc.
Trên đường về, điện thoại bỗng nhiên vang lên một tiếng "ting".
Mạnh Sênh cúi xuống lướt qua tin nhắn: [Ngày mai Thương Bạc Vũ sẽ lấy cớ đi công tác để ở cạnh Ninh Vi Vi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)