Lúc Thương Bạc Vũ ra ngoài, Mạnh Sênh đã nằm xuống, đôi mắt nhắm nghiền.
Anh ta nhìn đôi mắt sưng húp của cô, xót xa vuốt ve gò má rồi tắt đèn, chui vào trong chăn, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, không kìm được mà thì thầm bên tai cô: "Bà xã, anh yêu em, ngủ ngon."
Mạnh Sênh cảm thấy từng từ từng chữ đó đều vô cùng chói tai.
Nếu yêu cô, tại sao còn vụng trộm ở bên ngoài?
Tình yêu của anh ta thật rẻ rúng làm sao.
Mạnh Sênh vờ như tự nhiên xoay người lại, quay lưng về phía anh ta, nước mắt vượt qua sống mũi, lặng lẽ từ khóe mắt thấm ướt gối.
Cô lại một lần nữa mất ngủ.
Chẳng biết đã khóc bao lâu, cũng chẳng rõ bản thân thiếp đi lúc nào, chỉ biết giấc ngủ này chẳng hề yên ổn, những giấc mơ cứ liên tiếp ập đến bủa vây lấy cô.
Lúc thức dậy đã là một giờ chiều, đầu đau âm ỉ, cơ thể cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Cô lật chăn đứng dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu, dì Trương bảo mẫu tươi cười bước lên: "Phu nhân, cô dậy rồi à. Cậu chủ đã ra ngoài từ tám giờ rưỡi, dặn tôi đừng làm phiền giấc ngủ của cô. Cơm nước vừa nấu xong không lâu, vẫn còn nóng, cô dùng bây giờ luôn không?"
Mạnh Sênh gật đầu: "Dọn lên đi."
Dì Trương đáp rồi vào bếp, loáng cái đã bưng thức ăn lên, giúp cô múc một chén canh.
Bà cười nói: "Sáng nay cậu chủ bảo mấy ngày nay cô mệt mỏi quá nên sắc mặt không được tốt, thế là sáng sớm đã dậy tự tay hầm chén canh bồ câu này đấy."
Mạnh Sênh sững người, kinh ngạc hỏi: "Anh ấy hầm?"
"Đúng thế, lúc tôi đến thì canh bồ câu đã hầm được nửa tiếng rồi. Trước khi đi, cậu chủ còn dặn tôi cứ để lửa nhỏ liu riu, 10 giờ rưỡi còn gọi điện về hỏi cô đã dậy chưa."
Đây cũng là lần đầu dì Trương thấy có người đàn ông giàu có sẵn lòng xuống bếp vì vợ, chu đáo và tận tâm đến từng li từng tí như vậy.
Bà làm ở đây ba năm, chưa từng thấy hai vợ chồng họ nặng lời với nhau bao giờ, ngày nào cũng ân ái mặn nồng, ngọt ngào như mật.
Tiết trời cuối thu trời sáng muộn, vậy nên khi anh ta dậy sơ chế nguyên liệu, trời chắc hẳn vẫn còn tối đen.
Những gì Ninh Vi Vi nói hôm đó không sai, sự hy sinh của Thương Bạc Vũ dành cho cô là điều ai ai cũng thấy rõ.
Mạnh Sênh dùng muỗng khuấy chén canh, không kìm được mà cười nhạt, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp, đặc quánh, chẳng cách nào đè nén nổi.
Dì Trương thấy cô không nói gì, bèn hỏi: "Phu nhân, sao mắt cô còn sưng hơn tối qua thế?"
Động tác húp canh của Mạnh Sênh khựng lại, nhớ đến hình ảnh mình trong gương phòng tắm lúc nãy, mắt đúng là sưng rất to.
Cô đáp đại một câu: "Chắc là do tối qua tôi ngủ không ngon."
Dì Trương: "Vậy cô ăn trước đi, để tôi luộc hai quả trứng gà rồi lăn mắt cho cô."
Mạnh Sênh lẳng lặng ăn xong bữa cơm, cầm quả trứng dì Trương vừa luộc ngồi ở phòng khách lăn được vài phút. Khi cảm thấy mắt không còn khô rát nữa, đột nhiên nghe thấy tiếng "ting".
Là tin nhắn điện thoại.
[Thương Bạc Vũ và Ninh Vi Vi đang ở Trung tâm thương mại SOHO.]
Một bên hầm canh cho cô, một bên lại đang cùng Ninh Vi Vi đi mua sắm.
Mạnh Sênh cười khổ, anh ta quả nhiên chăm sóc cả hai bên vô cùng cân bằng.
Cô tắt màn hình điện thoại, đứng dậy lên lầu thay bộ đồ khác, trang điểm lại thật tinh xảo, chọn một chiếc túi Hermes dòng Kelly màu trắng kem rồi lái xe rời nhà.
SOHO là trung tâm thương mại xa xỉ lớn nhất Thành phố Kinh, Mạnh Sênh chẳng lạ lẫm gì nơi này, cô vốn là khách hàng VIP kim cương của rất nhiều cửa hàng ở đây.
Bước vào trung tâm thương mại, cô đi thẳng tới thang máy lên tầng bốn.
Vừa bước ra khỏi thang máy, từ đằng xa đã thấy Ninh Vi Vi đang khoác tay Thương Bạc Vũ bước ra từ một cửa hàng, trên tay Thương Bạc Vũ còn xách hai túi giấy in logo Hermes.
Chẳng biết Thương Bạc Vũ nói gì mà Ninh Vi Vi thẹn thùng tựa sát vào lòng anh ta, tay còn vỗ nhẹ lên lồng ngực anh ta.
Mạnh Sênh khựng lại, chết lặng nhìn bóng dáng hai người đó.
Cô đột nhiên thấy buồn nôn, muốn nôn sạch chén canh bồ câu uống lúc trưa ra.
Rốt cuộc đối với Thương Bạc Vũ, tình cảm dành cho cô và Ninh Vi Vi là tình cảm thế nào?
Có lẽ là yêu cả hai chăng.
Vậy bên nào nặng, bên nào nhẹ?
Mạnh Sênh không dám và cũng không muốn nghĩ sâu thêm nữa, cô thu hồi tâm trí, lấy điện thoại trong túi ra nhấn nút chụp ảnh bọn họ rồi lẳng lặng bám theo.
Bất chợt Ninh Vi Vi buông tay Thương Bạc Vũ ra, đi về hướng nhà vệ sinh.
Mạnh Sênh dừng bước, nhìn bóng dáng Ninh Vi Vi biến mất khỏi tầm mắt, cô hít một hơi thật sâu rồi ung dung bước tới.
Đi chưa được mấy mét, Thương Bạc Vũ vô tình nhìn thấy cô, đôi mắt sau lớp kính tràn đầy sự kinh ngạc và hoảng loạn.
Anh ta lập tức sải bước dài tiến lại đón cô, đứng chắn trước mặt cô, dịu dàng gọi: "Bà xã."
Mạnh Sênh rất bất ngờ, không nghĩ tới anh lại ta đột nhiên đi qua như vậy.
"Ông xã... sao anh lại ở đây?"
Thương Bạc Vũ theo bản năng giấu túi đồ ra sau lưng, thấy cô nhìn qua, anh ta mới bất đắc dĩ lắc đầu rồi chìa túi ra trước mặt cô.
"Đợt trước anh có đặt cho em một chiếc túi dòng Birkin của nhà Hermes, vốn định cho em một bất ngờ, không ngờ lại gặp em ở đây."
Giá khởi điểm của dòng túi này cũng phải từ sáu con số trở lên.
Nhìn ánh mắt chân thành của anh ta, đáy lòng Mạnh Sênh dấy lên một nỗi chua chát.
Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài, cô thực sự không tìm thấy một dấu vết nào cho thấy anh ta đang nói dối.
Cô liếc nhìn chiếc túi nhỏ còn lại: "Kia là cái gì thế anh?"
Thương Bạc Vũ không hề do dự hay khựng lại: "Anh chọn cho em một lọ nước hoa, mùi khá ổn, về nhà em dùng thử xem sao."
Cổ họng Mạnh Sênh nghẹn lại.
Những thứ này rõ ràng là anh ta chọn cho Ninh Vi Vi, vậy mà anh ta vẫn có thể thản nhiên nói là mua cho cô bằng thái độ bình thản đến thế.
Cô bỗng thấy tò mò, nếu Ninh Vi Vi biết túi xách và lọ nước hoa mình vừa hân hoan mua được bỗng chốc đổi chủ, cô ta sẽ có cảm giác thế nào?
"Sao anh không nói thẳng với em, đúng lúc em cũng lâu rồi chưa đi mua sắm."
"Anh thấy mấy ngày nay em mệt, sáng nay gọi về nhà dì Trương bảo em vẫn chưa dậy nên anh không nỡ đánh thức." Thương Bạc Vũ mỉm cười: "Giờ anh đưa em đi dạo nhé?"
Lý do này đưa ra thật vô cùng hợp tình hợp lý, lại còn kín kẽ không một kẽ hở.
Sáng nay anh ta quả thực có gọi điện về nhà.
Trong đầu Mạnh Sênh không kìm được mà hiện lên bốn chữ "đạo mạo trang nghiêm", lập tức hòa quyện một cách hoàn hảo với khuôn mặt tuấn tú dịu dàng trước mắt.
Vào giây phút này, cô bỗng cảm thấy... mình có thực sự hiểu anh ta không?
Có lẽ là chẳng hiểu bao nhiêu.
Nếu không sao có thể chẳng biết rằng lúc anh ta nói dối lại có thể bình tĩnh và thản nhiên đến vậy?
"Được thôi." Giọng Mạnh Sênh đầy vẻ hào hứng: "Ngoài ra cũng sắp đến sinh nhật mẹ rồi, sẵn tiện chọn cho bà ấy một món quà luôn."
"Được, nghe lời em." Ánh mắt Thương Bạc Vũ đầy vẻ cưng chiều, giơ tay chạm nhẹ vào mí mắt cô: "Mắt hết sưng rồi này. Canh bồ câu trưa nay thế nào?"
"Ngon lắm."
Cô cong đôi môi đỏ, vẽ nên một nụ cười xinh đẹp, khóe mắt liếc thấy bóng dáng yêu kiều vừa từ nhà vệ sinh bước ra đằng xa, đôi mắt phượng tối sầm lại, cô đưa tay chỉ về phía gian hàng Louis Vuitton phía trước.
"Ông xã, em muốn vào kia xem thử."
"Được."
Thương Bạc Vũ nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, dĩ nhiên cũng chú ý thấy Ninh Vi Vi đang đứng sững sờ tại chỗ.
Ninh Vi Vi nằm mơ cũng không ngờ chỉ trong lúc cô ta đi vệ sinh, bên cạnh Thương Bạc Vũ không chỉ có thêm một người phụ nữ, mà người đó lại còn là Mạnh Sênh.
Mặt cô ta trắng bệch, trái tim rối thành một đoàn, hơi thở cũng hơi ngưng trệ.
Cô ta biết lúc này tốt nhất nên nhân lúc Mạnh Sênh chưa nhìn thấy mình mà mau chóng lánh đi, như vậy sẽ bớt được khối chuyện phiền phức.
Thế nhưng khi nhìn thấy Thương Bạc Vũ nắm lấy tay Mạnh Sênh một cách thân thuộc, chậm rãi bước về phía mình như một đôi trời sinh, cô ta bỗng chẳng thể nhấc nổi chân.
"Vi Vi?" Mạnh Sênh giả vờ như mới nhìn thấy cô ta, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc và vui mừng: "Cậu cũng đi mua sắm à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)