Khi trở về Bảo tàng Nghệ thuật đã là gần trưa, Mạnh Sênh chẳng kịp ăn cơm, vừa vào văn phòng đã lập tức mở trang chủ của Starrism lên.
Chủ sở hữu của cây bút máy này tên là Tiết Hân Nguyệt, một cô nàng influencer nổi tiếng.
Nhưng hơn ba tháng trước, cô ấy đã chết tại nhà riêng do một vết dao đâm vào bụng. Tin tức khi ấy tràn lan khắp các mặt báo, cho đến hai tháng trước, cảnh sát đã bắt được "hung thủ".
Chính là bạn trai của Tiết Hân Nguyệt – Hạ Huyền.
Hạ Huyền là tay chơi khét tiếng trong giới thượng lưu Thành phố Kinh, quan hệ giữa hai người nếu nói là hẹn hò, không bằng nói Tiết Hân Nguyệt là con chim hoàng yến được anh ta bao nuôi thì chính xác hơn.
Chuỗi chứng cứ của vụ án này rất hoàn chỉnh, sau khi bắt được anh ta, không mất quá nhiều thời gian để kết án và chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát và Tòa án.
Hiện tại Bùi Tuy chính là luật sư bào chữa cho anh ta.
Tuần sau sẽ là phiên sơ thẩm của vụ án này.
Bùi Tuy quả thực rất cần bằng chứng đắt giá này để chứng minh chuỗi bằng chứng kia có kẽ hở, và hiện trường lúc đó rất có khả năng còn xuất hiện người thứ ba.
Mạnh Sênh vừa định đứng dậy ra ngoài thì điện thoại bỗng vang lên tiếng thông báo tin nhắn: [Bây giờ Bùi Tuy đang ở Nhà tù nam Thành phố Kinh, không cần vội tìm anh ấy, bốn giờ chiều hãy đến Văn phòng Luật Tuy Hành.]
Trái tim vốn đang hơi gấp gáp và rối bời, khi nhìn thấy nội dung tin nhắn này bỗng dịu lại một cách thần kỳ.
Cô nhìn dòng chữ đó đến thẩn thờ, suy nghĩ bắt đầu mông lung.
Người gửi tin nhắn này không chỉ biết tường tận mọi việc, mà còn có khả năng tiên tri.
Thật không thể tin nổi.
Bốn giờ chiều, sau khi bàn giao vài việc cho Kiều Na, cô cầm túi xách và chìa khóa xe rời khỏi bảo tàng, một lần nữa lái xe tới Văn phòng Luật Tuy Hành.
Người tiếp đón cô vẫn là cô lễ tân hồi sáng.
Mạnh Sênh vô thức nhìn theo tầm mắt của cô ấy.
Đập vào mắt cô là một bóng hình cao ráo, đĩnh đạc trong bộ âu phục xanh xám. Dáng người cân đối, vai rộng eo hẹp, đôi mắt phượng sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt lạnh lùng và cương nghị, anh tuấn phi thường.
Trông anh hệt như một đóa sen tuyết thanh khiết trên đỉnh núi băng bám đầy sương giá.
Cao quý, nhã nhặn, nhưng lại khiến người ta không dám mạo phạm.
Luật sư này nhìn ngoài đời còn đẹp trai hơn cả ảnh trên mạng, nhưng sao cứ thấy hơi... không dễ gần cho lắm?
Thậm chí khi anh tiến lại gần, cô còn cảm thấy một loại áp lực người lạ chớ lại gần.
Người đàn ông khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo trong trẻo lướt nhẹ qua mặt cô không hề dừng lại, rồi thu hồi tầm mắt đi thẳng.
Mạnh Sênh hoàn hồn, vội vàng cất tiếng gọi: "Luật sư Bùi."
Bùi Tuy dừng bước, quay đầu nhìn cô, ánh mắt nhạt nhẽo không chút cảm xúc.
Lễ tân thấy vậy vốn định lên tiếng giải thích vài câu, nhưng chưa kịp mở miệng, Mạnh Sênh đã bước tới trước mặt Bùi Tuy, đứng cách anh khoảng nửa mét.
Đôi mắt sáng ngời và trong trẻo ngước nhìn anh, bờ môi đỏ mọng khẽ mở: "Tôi có thứ này muốn đưa cho Luật sư Bùi, có liên quan đến Tiết Hân Nguyệt."
Giọng cô không lớn, nhưng đủ để anh nghe rõ.
Đồng tử của Bùi Tuy co rụt lại, dâng lên một tia sắc lẹm, giọng nói trầm thấp lạnh lùng, mang theo vài phần lấn lướt: "Cô là gì của cô ấy?"
Mạnh Sênh thành thật đáp: "Tôi không quen cô ấy, chỉ là tình cờ có được thứ này, nghĩ rằng có lẽ nó sẽ giúp ích cho Luật sư Bùi."
Bùi Tuy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy khí chất của cô, dò xét tính chân thực trong lời nói đó. Sau vài giây, anh biết đây không phải nơi thích hợp để nói chuyện.
Anh lạnh nhạt nói: "Theo tôi lên lầu."
Mạnh Sênh mỉm cười, quay đầu gật đầu cảm ơn lễ tân một cách lịch sự, rồi mới theo Bùi Tuy bước vào thang máy.
Cả văn phòng luật chiếm trọn năm tầng lầu, văn phòng của Bùi Tuy hiển nhiên nằm ở tầng cao nhất.
Mạnh Sênh nhìn thấy trên tấm biển ở cửa văn phòng ghi hai chữ "Bùi Tuy", bên dưới là "Văn phòng luật sư chính".
Đẩy cửa bước vào, Bùi Tuy chỉ nói ngắn gọn một chữ: "Ngồi."
Văn phòng rộng rãi, sáng sủa, phong cách thiên về tông màu lạnh, sang trọng mà không mất đi vẻ nghiêm cẩn.
Mạnh Sênh không quan sát quá nhiều, thu hồi tầm mắt rồi ngồi xuống, ngay sau đó có trợ lý bưng trà vào.
Cô vừa nhấp một ngụm, hương trà đậm đà lan tỏa trong khoang miệng. Qua khóe mắt, cô thấy Bùi Tuy dủng một tay cởi cúc áo vest, ngón tay thon dài tùy ý đặt lên đùi, ngồi xuống phía bên phải cô.
Anh nhìn thẳng về phía cô, tông giọng trầm thấp: "Xưng hô thế nào?"
"Mạnh Sênh. Mạnh trong Mạnh Tử, Sênh trong Sênh tiêu."
Mạnh Sênh không nói lời thừa thãi, tự giới thiệu xong thì đặt chén trà xuống, cũng không úp mở mà lấy bút máy từ trong túi ra.
"Đây là mẫu bút máy phiên bản giới hạn nhân ngày Lễ tình nhân mà Starrism tung ra năm nay, sáng nay tôi vừa mua được từ một tiệm cầm đồ."
Bùi Tuy liếc nhìn cây bút, ánh mắt thâm trầm khó đoán, không để lộ chút cảm xúc, cũng không ngắt lời, chỉ im lặng chờ cô nói tiếp.
"Khi tôi kiểm tra trên trang chủ của Starrism, hệ thống hiển thị chủ sở hữu của cây bút này là Tiết Hân Nguyệt, thời gian mua là ngày 14 tháng 2 năm nay." Mạnh Sênh tiếp tục: "Chủ tiệm nói họ nhận được cây bút này vào nửa tháng trước, và không có ký hợp đồng thu mua."
Nghe vậy, ánh mắt Bùi Tuy lóe lên như vừa nghĩ ra điều gì, chân mày hơi nhướng, anh rút một tờ khăn giấy cầm cây bút lên quan sát một lát, rồi chậm rãi ngước mắt nhìn người phụ nữ đang bình thản trước mặt.
Giọng anh lại trầm xuống vài phần: "Nếu là vật chứng liên quan đến án mạng, sao cô Mạnh không giao cho cảnh sát?"
"Vụ án này đã kết thúc và chuyển giao cho tòa án rồi." Mạnh Sênh chậm rãi cười nói: "Tất nhiên, đây coi như là một viên gạch lót đường, tôi có một vụ án ly hôn muốn nhờ Luật sư Bùi làm đại diện."
Đầu ngón tay Bùi Tuy khẽ vân vê, ánh mắt đang nhìn cây bút từ từ dời sang khuôn mặt cô.
Bốn mắt nhìn nhau, trong văn phòng rộng lớn tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Mạnh Sênh không hề né tránh, lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt anh.
Bùi Tuy trầm ngâm một lát rồi đặt bút xuống: "Tại sao muốn ly hôn?"
"Bên nam ngoại tình."
Bùi Tuy dường như đã quá quen với việc này, anh thay đổi tư thế ngồi, vẻ sắc sảo khi suy nghĩ ban nãy đã biến mất, giờ đây anh tựa lưng vào ghế, hai chân vắt chéo: "Có con chưa?"
"Chưa."
Trong hai năm qua, mẹ anh ta Dư Quỳnh Hoa đã vài lần bóng gió, bảo hai người mau chóng có một đứa con, trai hay gái đều được.
Anh cả và anh hai của Thương Bạc Vũ đều đã có con, nhưng đều rất bài xích Dư Quỳnh Hoa, vì vậy bà ta khao khát có một đứa cháu nội của riêng mình.
Nhưng Mạnh Sênh không vội, vả lại sau khi mẹ cô qua đời vì tai nạn giao thông vào năm ngoái, bà giao lại Bảo tàng Nghệ thuật Nhất Sênh cho cô quản lý, cô thực sự không còn tâm trí đâu để sinh con.
Giờ nghĩ lại, cũng may là không có con, nếu không lúc ly hôn, người chịu khổ chịu tội nhất chính là đứa trẻ.
"Kết hôn bao lâu rồi?"
"Ba năm."
"Bình thường tình cảm hai người thế nào?" Bùi Tuy hỏi: "Đời sống tình dục có hòa hợp không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



