Văn phòng Luật Tuy Hành?
Bùi Tuy?
Mạnh Sênh ngơ ngác, cô vốn không quan tâm đến giới luật sư lắm, lòng thầm nghi hoặc và tò mò nên đã lên Baidu tìm kiếm tên "Bùi Tuy".
Nhấp vào trang giới thiệu, đập vào mắt cô là một tấm ảnh thẻ cực kỳ tuấn tú.
Bên dưới là phần giới thiệu: Bùi Tuy, 29 tuổi, người Thành phố Kinh, luật sư hàng đầu của Thành phố Kinh, tốt nghiệp Học viện Pháp luật Thành phố Kinh, Tiến sĩ Luật tại Đại học Yale. Sau khi về nước, anh thành lập Văn phòng luật Tuy Hành, đảm nhiệm vị trí luật sư chính, sở trường là kiện tụng dân sự, hình sự và thương mại quốc tế.
Tuổi trẻ tài cao, sự nghiệp rực rỡ, danh tiếng lẫy lừng trong giới tư pháp, cho đến nay chưa từng thất bại.
Phong cách làm việc sắc sảo, trầm ổn, lạnh lùng và kiệm lời, nhưng mỗi khi lên tiếng đều đánh trúng trọng tâm, thường xuyên đâm thẳng vào tim phổi người ta.
Người trong giới đặt cho anh biệt danh là Bùi Lột Da.
Ý là chỉ cần đối đầu với anh, kiểu gì cũng phải bị lột mất một lớp da.
Phía dưới còn có không ít kinh nghiệm về các vụ án mà anh từng đại diện.
Trong đó có một vụ kiện ly hôn, tình huống rất giống với cô: Bên nam ngoại tình, trong thời gian đó đã giấu vợ dùng tài sản chung đơn phương tặng cho người thứ ba biệt thự, xe sang cùng túi xách, trang sức tổng giá trị 50 triệu.
Kết cục là người chồng ra đi tay trắng, người thứ ba phải hoàn trả toàn bộ 60 triệu, đồng thời còn phải bồi thường một khoản tổn thất tinh thần cho đương sự.
Mạnh Sênh đọc xong, rơi vào trầm mặc.
Những dòng chữ trên màn hình dần trở nên hư ảo, mờ mịt, cô cười nhạt một tiếng, khóe môi khẽ nhếch lên.
Tim và phổi như bị thứ gì đó ép chặt, đau đến mức không thể thở nổi.
Cô đưa tay ôm ngực.
Tự giễu nghĩ thầm, cũng đúng, đã đến nước này rồi thì nên sớm dự tính cho tương lai.
Dù sao cũng không thể nhắm mắt làm ngơ, giả vờ như không biết mà tiếp tục sống cùng anh ta?
Không thể nào!
Cô không làm được.
Sáu năm qua, nghĩ lại thật nực cười làm sao.
Chỉ là nếu ly hôn chắc chắn sẽ liên quan đến danh tiếng và lợi ích của nhà họ Thương. Nhà họ Thương có quan tâm chuyện này hay không thì chưa biết, nhưng mẹ của Thương Bạc Vũ là Dư Quỳnh Hoa nhất định sẽ nhúng tay vào.
Nếu không chuẩn bị vẹn toàn, e là khó lòng đạt được mong muốn.
Dẫu sao nhà họ Thương ở Thành phố Kinh cũng là hào môn vô cùng uy tín, hoạt động trên cả ba lĩnh vực kiến trúc, bất động sản và công nghệ.
Có điều thân phận của Thương Bạc Vũ khá nhạy cảm, anh ta là con riêng, đến năm học cấp hai nhà họ Thương mới đón hai mẹ con anh ta về.
Anh ta luôn bị vợ cả cùng hai người con trai chính thống chèn ép.
Nhưng Dư Quỳnh Hoa là người biết co biết duỗi, có nhan sắc và cũng lắm thủ đoạn.
Hai năm trước, dưới sự giúp đỡ của bà ta, Thương Bạc Vũ được bổ nhiệm làm Giám đốc điều hành của một Công ty xây dựng thuộc Tập đoàn Thương thị, chính thức tiếp xúc với sản nghiệp gia đình.
Một lúc lâu sau, Mạnh Sênh đưa tay lau nước mắt, đè nén nỗi đau thấu tim, hít một hơi thật sâu rồi dặm lại lớp trang điểm để đôi mắt trông bớt sưng hơn.
Cô mở định vị, đi thẳng đến Văn phòng Luật Tuy Hành.
Nhưng đúng như dự đoán, cô phải ra về tay không. Nhân viên lễ tân tỏ vẻ xin lỗi nói: "Xin lỗi, cô không có lịch hẹn trước nên tôi không thể để cô lên được."
"Vậy khi nào anh ấy mới có thời gian rảnh?" Mạnh Sênh mím môi, hỏi lại lần nữa.
"Thật xin lỗi, lịch trình của luật sư Bùi đã kín rồi, ít nhất là trong năm nay anh ấy sẽ không nhận thêm bất kỳ vụ ủy thác nào nữa. Nếu cô có nhu cầu, tôi có thể giới thiệu các luật sư khác trong văn phòng luật, cô thấy sao?"
Mạnh Sênh á khẩu, một luật sư đẳng cấp như Bùi Tuy bận rộn trăm công nghìn việc cũng là điều dễ hiểu.
Cô không nhất thiết phải tìm bằng được Bùi Tuy, nhưng tin nhắn kia lại chỉ đích danh anh.
Cô mỉm cười nhẹ: "Cảm ơn, để tôi suy nghĩ thêm."
Ra khỏi văn phòng luật, khi cô đang chưa biết phải làm sao thì một tin nhắn khác lại hiện lên: [Đến Tiệm cầm đồ Vinh Khánh, mua lại cây bút máy Thiên Ngọc. Đó là vật chứng quan trọng trong một vụ án hình sự mà Bùi Tuy đang phụ trách.]
Mạnh Sênh kinh ngạc.
Cô có biết về bút máy Thiên Ngọc, đó là dòng bút thân bằng ngọc được Công ty Bút máy quốc tế Starrism tung ra vào dịp Lễ tình nhân năm nay.
Vào ngày Lễ tình nhân, Thương Bạc Vũ còn hỏi cô có thích không, cô đương nhiên là thích, chỉ có điều cây bút đó là phiên bản giới hạn, lúc ấy không đặt trước được.
Hiện giờ cô vô cùng tò mò, lập tức soạn tin nhắn: [Rốt cuộc bạn là ai? Tại sao lại biết nhiều chuyện như vậy?]
Tin nhắn gửi đi, ngay lập tức hiện lên thông báo: [Gửi tin nhắn không thành công.]
Mạnh Sênh nhíu mày, tim đập nhanh một cách lạ thường.
Rốt cuộc là loại người nào mà lại không thể truy tìm dấu vết, và là tình huống gì mà lại chỉ nhận được tin nhắn chứ không thể gửi đi được.
Cô thực sự không thể hiểu nổi.
Tiệm cầm đồ Vinh Khánh nằm đối diện phố đồ cổ ở Thành Bắc, mặt tiền không lớn, Mạnh Sênh không tốn quá nhiều công sức để tìm ra.
Vừa bước vào, ông chủ đã niềm nở ra tiếp đón, hỏi han nhu cầu rồi tự giới thiệu các món đồ trong tiệm. Cô không mấy để tâm, đi thẳng đến quầy kính, liếc mắt một cái đã thấy cây bút máy Thiên Ngọc ở hàng thứ hai.
Ngón tay thon dài khẽ chỉ: "Cho tôi xem cây bút này."
Ông chủ lập tức đeo găng tay, lấy cây bút ra cho cô xem.
Dòng bút này rất đặc biệt, phía trên nắp bút có một dãy số ẩn, có thể kiểm tra thật giả trên trang web chính thức của Starrism, cũng có thể xem hoặc thay đổi thông tin cơ bản của chủ sở hữu.
Mạnh Sênh xem qua một lượt rồi ngẩng đầu hỏi: "Giá bao nhiêu?"
Ông chủ là người kinh doanh, nhìn thấy hàng hiệu trên người cô thì cười đến mức nếp nhăn hiện rõ, ánh mắt tràn đầy vẻ tinh ranh.
"Xem ra cô em là người sành sỏi, cây bút này là phiên bản giới hạn đã không còn sản xuất nữa, nguồn gốc hoàn toàn chính quy..."
"Nói thẳng giá bao nhiêu đi."
Ông chủ khựng lại, dứt khoát đưa ra một con số: "100 ngàn."
"Bao nhiêu cơ?"
Mạnh Sênh nhìn thẳng vào ông chủ, ánh mắt đầy trực diện.
Ông chủ bị cô nhìn đến mức chột dạ, ho khan đầy lúng túng: "Nếu cô thật lòng muốn mua, tôi bớt cho cô một ít... Thôi được rồi, thấy cô đây cũng là người sảng khoái, một giá một nhé? 80 ngàn!" Đợi khoảng nửa phút, thấy cô vẫn im lặng, ông chủ vỗ ngực cam đoan: "Cô em à, đây đã là giá lương tâm rồi, lúc tôi thu vào cũng chẳng rẻ gì, dù sao cũng không thể bán lỗ vốn đúng không?"
Mạnh Sênh nói: "Cho tôi xem hộp đựng nguyên bản của cây bút này."
Ông chủ gãi trán, đầy tự tin nói: "Khi người kia mang đến cầm thì đã không có hộp rồi... Nhưng bút chắc chắn là hàng thật, cô có thể kiểm tra ngay bây giờ, giả một đền mười. Tiệm cầm đồ Vinh Khánh của tôi mở hơn 10 năm rồi, luôn đặt chữ tín lên hàng đầu!"
Mạnh Sênh không nghi ngờ cây bút là giả, chỉ nói: "Nếu không có hộp thì cái giá này..."
Quá cao rồi.
Sao ông chủ không hiểu ý cô, nghiến răng bảo: "68 ngàn. Không thể ít hơn được nữa..."
"50 ngàn đi, mỗi bên nhường một bước." Mạnh Sênh nói: "Nếu được thì soạn cho tôi một bản hợp đồng mua bán."
Ông chủ còn muốn vớt vát thêm chút: "56 ngàn đi, con số này nghe cho lộc phát."
Mạnh Sênh không quá so đo vài ngàn, gật đầu, dứt khoát quét mã chuyển tiền. Đợi ông chủ soạn xong hợp đồng, cô ký tên gọn lẹ rồi rời khỏi tiệm cầm đồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



