Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỗi Ngày Hốt Bạc, Quán Ăn Vặt Của Ta Thông Dị Giới Chương 37: Đã Có Chuyện Gì Thế Hoa Quyển Cô Nương

Cài Đặt

Chương 37: Đã Có Chuyện Gì Thế Hoa Quyển Cô Nương

“Vậy… có gì ăn không? Ta sắp đói xỉu rồi đây!” Lúc này, Mạc Xuyên giống như con chó xin ăn, chỉ thiếu mỗi cái đuôi sau lưng.

“Có có có, sao có thể để người chết đói được? Ta cũng không gánh được cục nợ lớn như vậy đâu.”

Mạc Xuyên được nước làm tới, bắt đầu đưa ra yêu cầu: “Ta muốn uống nước vui vẻ hôm qua nữa!”

Hoa Quyển bực mình rót một cốc coca đưa cho anh ta: “Có lòng tốt nhắc nhở ngươi một câu, tên đầy đủ của nó là nước tăng cân vui vẻ, uống nhiều sẽ béo lên đấy.”

Mạc Xuyên đỡ cốc bằng cả hai tay: “Không sao, ngày nào ta cũng luyện tập mà. Còn nữa, có thể được uống quỳnh tương, dù có béo lên ta cũng cam lòng!”

Anh ta uống một hớp, cả người đều thoải mái hơn hẳn, lúc này mới nhìn thấy Đại Nựu ở một bên.

“Đã có chuyện gì thế Hoa Quyển cô nương? Không phải ngươi nói không tuyển người hay sao?”

Đại Nựu vẫn đang nhấm nháp từng hớp trà sữa một, trước đó cô gái nhỏ cũng từng uống nước ngọt rồi, lúc con dâu của Trương đại thẩm ở cữ, Trương đại thẩm đã nấu nước đường cho đối phương và cũng chia một cốc nhỏ cho cô ta, vị ngọt cứ như gió mùa xuân vậy.

Nhưng trà sữa của tỷ tỷ tốt nhất này thật sự ngon quá đi mất, vị sữa ngọt ngào, bên trong còn có mấy hạt tròn tròn, cắn nhẹ cái đã vỡ, sẽ có nước quả chua ngọt bắn ra, ngon đến mức cô ta chỉ muốn lăn lộn ngay tại chỗ.

Hoa Quyển dùng nồi áp suất nấu một nồi cơm trắng, quay đầu đáp: “Đừng nói lung tung, đây là khách hàng nhỏ của ta!”

“Khách hàng? Ăn mặc như thế trông không giống người có thể ăn được đồ ăn ở quán ngươi, chủ quán, ngươi đổi nghề sang làm từ thiện rồi sao?”

Hoa Quyển lườm anh ta rồi nói: “Ngươi tự soi gương đi, còn không phải ta đang làm từ thiện hay sao?”

Mạc Xuyên phản bác: “Ta khác mà, ta có làm việc đấy nhé! Rửa bát, chạy bàn, dọn bàn ta đều bao hết!”

Đại Nựu nghe được câu này bèn vội vàng nói: “Ta cũng có thể làm việc! Ta làm việc rất giỏi!”

Mạc Xuyên ưỡn thẳng người: “Ừ, tiểu hài tử nhà ngươi ăn xong mau về nhà lẹ lẹ đi, đừng có cướp việc làm của ta!”

Hoa Quyển lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ, cô bẻ cà ri gà ra, dùng lò vi sóng làm nóng sau đó rán trứng lòng đào. Trứng gà ở hiện đại không ngon nên cô nhỏ thêm mấy giọt dầu sống để tăng vị.

Cô lấy bốn cái hộp ra, chia ra múc một muôi to cơm trắng, tiếp đó rưới cà ri gà kèm thịt lên trên, lại trải một miếng trứng đã rán chín. Chừa lại một suất cho ông chú, ba suất còn lại băng lên đại sảnh.

Ăn cơm thôi!

Mỗi một miếng cơm trắng đều được bọc trong cà ri gà, thịt gà mềm nhưng không nát, khoai tây được hầm đến xốp bột, trứng rán lòng đào lại càng tuyệt vời hơn, dùng đũa chọc nhẹ một cái đã vỡ, lòng đỏ chảy lên trên cơm trắng, cả hương sắc vị đều đủ cả.

“Có mùi thuốc! Nhưng mà ngon!” Mạc Xuyên cho một lời đánh giá cao.

Đại Nựu ăn không ngừng được nhưng chỉ ăn có một nửa đã dừng lại, cô gái nhỏ hỏi Hoa Quyển: “Ta có thể chừa lại một nửa cho ông nội ăn được không?”

Hoa Quyển nói với vẻ nuông chiều: “Ngươi ăn hết đi, ta đã phần riêng cho ông nội ngươi rồi.”

Lúc này, Đại Nựu cúi đầu tiếp tục ăn cơm, nước mắt của cô ta nhỏ xuống như mưa rơi lên phần cơm trắng, cô ta vội vàng lau nước mắt nhưng càng lau lại càng nhiều.

Hoa Quyển vội vàng hỏi: “Sao lại khóc?”

Đại Nựu nức nở đáp: “Ngon quá, ta chưa từng ăn món nào ngon như vậy trên đời, tỷ tỷ, ngươi chính là người tốt nhất mà ta từng gặp, không, là tiên nữ tốt nhất chứ.”

Hoa Quyển còn chưa kịp an ủi thì Mạc Xuyên đã há miệng: “Là tiên nữ đẹp nhất đi, nhưng ngươi đừng nói ra ngoài, phải giữ bí mật.”

Hoa Quyển lườm anh ta rồi nói: “Được rồi, ăn của ngươi đi, không ngăn nổi cái miệng ngươi.”

Ai mà chẳng thích lời dễ nghe, Hoa Quyển vui vẻ lấy một hộp bánh su kem tươi từ trong tủ lạnh ra: “Nào, ăn điểm tâm sau bữa đi.”

Bánh su kem nhỏ xíu một miếng một cái, để mặc vị bơ điên cuồng nhảy múa trong khoang miệng, Mạc Xuyên ngồi thượt người trên ghế, cảm thán: “Cuộc sống như thần tiên ấy.”

Lúc này, ông lão cũng đã quay về quán ăn nhỏ, một đường đi này không dừng lại để nghỉ ngơi khiến ông ta thở hồng hộc, trên trán túa đầy mồ hôi, ông ta đưa một đồ được bọc trong túi vải cho Hoa Quyển.

Hoa Quyển nhận lấy, tò mò mở ra xem, đó là một chiếc bát nhỏ có hoa văn tinh tế.

Ông lão giải thích: “Thời tiền triều, có một đại quan chạy trốn đến thôn chúng ta và lại nhà chúng ta mấy hôm, lúc rời đi, người đó tùy tiện để lại cái bát này, ta thấy nó đẹp nên vẫn luôn cất giữ nó.”

Mạc Xuyên sáp lại gần nhìn: “Cái bát này từ lò nung triều đình, nhưng cũng chỉ trông đẹp mắt thôi chứ là đồ tiền triều, không thể bán được, không đáng giá.”

Ông lão nói với vẻ khó xử: “Đây là thứ đáng tiền nhất trong nhà chúng ta rồi.”

Hoa Quyển lật xem, dưới đáy bán có in dấu mộc của tiền triều bọn họ.

Nếu cầm bạc đi mua cốc chén bình hoa gì đó vậy đem bán lại không phải sẽ càng thuận tiện hơn hay sao?

Tiễn ông lão và Đại Nựu đi xong, Hoa Quyển giao hết toàn bộ nén bạc và tiền đồng cho Mạc Xuyên: “Ngươi mua mấy cái cốc, bình hoa gì đó kiểu vậy về giúp ta, chọn cái nào đẹp mà mua, nếu có thể mua được hàng từ lò nung triều đình thì càng tốt, tối mai qua đây sẽ cho ngươi ăn món ngon.”

Mạc Xuyên liếm môi, trịnh trọng đáp: “Cứ giao cho ta!”

Bên kia, ông lão dẫn Đại Nựu quay về căn nhà tranh, bạn già của ông ta kéo lê cơ thể suy yếu ngồi bên giường khâu đế giày, cháu trai đã ngủ mất.

Ông lão vội vàng lấy đế giày trong tay bạn già đi, nói: “Kêu ngươi nằm nghỉ mà sao lại ngồi dậy rồi?”

Bà lão đáp: “Ôi, nằm nhiều khó chịu lắm, mang bát qua đó chưa? Nàng ấy có nhận không?”

“Nhận rồi, ngươi cứ yên tâm đi.”

Bà lão gật đầu: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt, bằng không, ta cũng không yên lòng.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc